— Ấy vậy xin Đức-ông phải bán giấy vay ấy, bằng không thì sẻ mất cũa.
— Ở đây mà làm sao bán được?
— Vậy chớ ở tại kinh-đô, Đức-ông không có giao với người nào lo việc ấy sao?
— Có, để ta viết thơ lập tức bão nó bán đi.
Nói rồi ông Hầu lại ngồi bàn mà viết thơ phong lại trao cho quan phó Biện-lý.
Quan phó Biện-lý bèn hỏi rằng: Thơ nầy đã xong mà tôi còn phải cần dùng một phong thơ khác.
— Phong thơ khác cho ai?
— Cho vua.
— Ta làm sao dám cã gan viết thơ cho vua?
— Bởi vậy tôi mới cậy Đức-ông đến xin ông Đờ Xanh-vơ một cái thơ đặng vào thẳng trong hoàng-cung mà kiến giá cho khỏi mất ngày giờ chờ đợi theo nghi tiết trào đình.
— Vậy chớ quan phó Biện-lý không biết rằng quan Chưởng-ấn vô ra hoàng-cung thong thả sao? Ấy vậy hảy đến cậy ngài tiến dẩn vào đền vua cho.
— Dạ, bẩm Đức-ông, tôi cũng biết rỏ, nhưng công cáng cũa tôi, tôi chẳng muốn chia cho người khác. Nếu tôi đến cậy quan Chưởng-ấn tiến dẩn thì ngài sẻ đoạt công của tôi, hóa ra tôi đi mệt nhọc vô ích. Nếu chuyến nầy mà tôi vào hoàng-cung được thì đường công danh tôi sẻ phát đạt lắm, vì vua chẳng hề khi nào quên ơn trọng trong việc tôi đến mà tâu cho vua rỏ đó.
— Nếu vậy thì quan phó Biện-lý về sữa soạn nang thát, còn ta sẻ cho mời ông Đờ Xanh-vơ cậy ổng viết thơ tiến dẫn cho.
— Dạ, bẩm Đức-ông, xin chớ diên trì, vì một khắc đồng hồ nữa thì tôi thượng trình.
— Quan phó Biện-lý sẻ ngừng xe trước cữa ta mà lấy thơ.
— Cúi xin Đức-ông nói lại giùm với Lịnh-bà cùng cô Hai xin tha tội cho tôi, bởi có chuyện cẩn cấp phải đi mới được.
— Quan phó Biện-lý sẻ gặp bà Hầu với con Hai tại phòng khách mà từ giả lấy.
— Tôi cám ơn Đức-ông muôn phần, xin lo giùm cái thơ cho gấp.
Ông Hầu run chuông kêu gia-đinh sai đi mời ông Bá đờ Xanh-vơ lập tức, rồi day lại nói với quan phó Biện-lý rằng: Thôi, hảy đi về nhà rồi trở lại cho gấp.