— Dạ, thưa vâng, tôi đi rồi sẻ trở lại liền.
Quan phó Biện-lý tuốc ra khỏi nhà ông Hầu mà chạy về nhà. Song khi ra khỏi cữa bèn nghĩ rằng: Nếu thiên hạ thấy quan phó Biện-lý đi đâu mà bôn ba như vậy thì chắc cã thành phải náo động, nên ngài mới dừng chơn lại thĩnh thoản nghiêm trang mà đi về nhà.
Khi về tới trước cữa nhà thì thấy có người mặc đồ trắng đứng điềm nhiên mà đợi đó.
Khi thấy quan phó Biện-lý gần bước vào cữa thì người ấy xơm tới chận đường mà hỏi thăm tin tức của Ết-mông Đăn-Tết.
Số là Mẹt-xê-đết chẳng rỏ tánh mạng Đăn-tết ra thể nào, nên ban đêm lén đi đến nhà quan phó Biện-lý mà hỏi thăm. Vẩn Ết-mông Đăn-tết trong khi bị tra có khai rằng gần cưới vợ mà bị bắt, nên quan phó Biện-lý khi thấy người nầy liền hiểu là Mẹt-xê-đết. Song quan phó Biện-lý thấy mà lấy làm lạ: người sao tuyệt sắc mà lại đoan trang. Khi nghe hỏi vậy thì quan phó Biện-lý tưởng mình là bị cáo, còn cô nầy là án-quan, bèn trả lời vụt chạt rằng: Tên ấy đã phạm tội đại ác, ta không lẻ dung thứ được.
Nghe nói vậy thì Mẹt-xê-đết bèn khóc rống lên.
Quan phó Biện-lý muốn đi tuốc vào nhà, song bị cô ấy cãn lại mà hỏi rằng: Vậy chớ quan lớn giam chồng tôi chổ nào, tánh mạng nó ra làm sao, xin cho tôi biết.
— Ta không biết, vì ta đã giao nó lại cho quan khác rồi.
Nói rồi xô vẹt Mẹt-xê-đết mà vào nhà chẳng vỉ gì đến sự buồn thảm của người.
Song khi quan phó Biện-lý vào nhà đóng cữa rồi thì trong lòng bắt buồn thảm, chưn run lập cập, thở dài một cái, rồi té ngồi xuống ghế phô-tơi, nằm nhắm mắt mơ màng mà suy tưởng, liền thấy Đăn-tết mặt mày xanh xao, bộ tướng hềm thù, cặp tay vợ mà theo kêu oan bên lưng mình, vì mình làm hại cho người vô tội đặng cứu cha mình là người có tội.
Chớ thường thường quan phó Biện-lý xin Tòa áo-đỏ xữ tữ biết mấy mạng, mà chẳng hề lương tâm rối loạn như bây giờ.
Vã Ết-mông Đăn-tết là người vô tội, còn một giờ nữa thì cưới vợ và còn vài bữa nữa thì làm Cạp-bì-tên. Nay bởi mình muốn gở tội cho cha mình, nên mới dạy biệt giam người ta chung thân vì tội quốc-sự phạm trọng. Ấy là quên bổn phận mình làm