Bước tới nội dung

Trang:Tiền-căn báo-hậu (前根報後) Volume 2 by Kỳ-Lân-Các (Gilbert Trần Chánh Chiếu).pdf/26

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Trang này đã được hiệu đính, nhưng cần phải được phê chuẩn.
— 60 —

Nói về ông Mô-ren tuy công chuyện như vậy, mà chẳng ngã lòng, còn lo chạy cho Đăn-tết.

Nhưng khi ấy ai ai cũng tưởng rằng vua Na-bô-lê-ông chẳng hề khi nào phục nghiệp lại được, nên khi ông Mo-ren tới đâu ai cũng làm lãng làm lơ, ông Mo-ren bèn ngã lòng rũn chí, trỡ về nhà thỡ ra mà than rằng: Việc nầy rất trọng hệ không sao cứu nỗi.

Nói về Ca-đờ-rút có lòng lo sợ bâng khuân, tuy thương Đăn-tết mà biết sao bây giờ, bèn mua hai ve rượu rồi đóng cữa lại, cứ việc uống rượu mà giãi khuây.

Nói về Đăng-lạc chẳng có nhứt điễm lương tâm, cứ việc vui mầng, vì đã làm hại được Đăn-tết rồi, thì bề nào chức Cạp-bì-tên tàu Pha-ra-ông cũng phãi về mình. Vẫn Đăng-lạc là một người hay độc-thiện kỳ-thân, cứ lo mưu nầy thế kia đặng mà kiếm tiền, treo dê bán chó, buôn Lèo bán Mọi chẳng hề gớm tay, dường như nó tự ấu chí trưởng, hằng ngày mép tai giắt cây viết, còn lòng dạ nó là cái bàn toán mà thôi: Nó coi tánh mạng con người chẳng bằng một con số toán cũa nó, nó cứ việc trừ, cọng, nhơn, chia đặng mà nhăn đầu chi lợi.

Hại Đăn-tết vào chốn Đại thiên-lao được rồi, thì nó cứ việc ăn no ngũ kĩ.

Nói về quan phó Biện-lý khi lãnh được thơ cũa ông đờ Xanh-vơ rồi, bèn hôn mặt vợ, hôn tay bà gia cùng là bông-rua nhạc-phụ mà lên đường.

Còn Ết-mông Đăn-tết thì nằm dưới ngục tối mà than thân trách phận khôn cùng, thời vận đão điên, phải sao chịu vậy.

X
Hoàng-cung

Về việc trình đề cũa quan phó Biện-lý thì đâu còn đó, sau sẻ hay.

Nay ta xin khán quan hãy cùng ta nhập hoàng-cung, vào nơi nội các là chốn vua Na-bô-lê-ông hoặc vua Lù-y thứ mười tám hay ngự.

Vua Lù-y thứ mười tám khi ấy đang xem sách, có một ông quan tác chừng năm mươi, năm hai mươi tuỗi, tóc bạc hoa râm