Bước tới nội dung

Trang:Tiền-căn báo-hậu (前根報後) Volume 3 by Kỳ-Lân-Các (Gilbert Trần Chánh Chiếu).pdf/14

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Trang này đã được hiệu đính, nhưng cần phải được phê chuẩn.
— 84 —

— Tên nó là Ết-mông Đăn-tết.

Ết-mông Đăn-tết nào?

Vẫn ông đờ Huynh-pho thà chịu đường tên mủi đạn, chớ chẵng hề chịu ai nói tên Đăn-tết ra, song le ỗng cũng tĩnh tuồng như thường, chẳng hề dùn lắc và nghĩ thầm rằng: Cữ chĩ cách nầy thì họ không cáo mình được rằng vì chuyện tư mà giam cầm Đăn-tết.

— Ngươi nói Đăn-tết nào, lạ dữ be, ta không nhớ.

— Dạ, thưa Ết-mông Đăn-tết bị cáo về tội âm mưu tạo phản.

Huynh-pho bèn làm bộ giở sách nầy, sỗ kia, hộc nọ mà kiếm tên Đăn-tết, rồi day lại mà nói với ông Mo-ren mà hỏi một cách tự nhiên rằng: Ngươi chắc là tên đó sao?

Nếu ông Mo-ren là người thông thạo việc án-đường thì sẻ lấy làm lạ vì quan phó Biện-lý là phi phận sự trong vụ nầy, sao lại đi lục kiếm sổ sách mà làm chi; sẻ lấy làm kỳ sao quan phó Biện-lý không bảo mình vào khám đường mà hỏi dọ tên Đăn-tết đứng sổ khám số mấy. Song le ông Mo-ren chĩ mong có một đều là hể ông Huynh-pho thấy mặt mình đến kêu oan cho Đăn-tết thì sẻ kinh hoàng, mà không thấy dấu sợ sệt lại thấy ngài hạ cố đi lật sách nầy sổ kia làm ơn với mình. Ấy há chẳng phải là ông Huynh-pho biết người biết vật hay sao, nên ông Mo-ren bèn trả lời rằng: Dạ, tôi chắc là tên đó. Vã lại tôi biết nó hơn 10 năm trời, đã làm việc trong hãng tôi được 4 năm. Cách sáu tuần nay, ông cũng còn nhớ: tôi có đến đây mà xin ông lấy lòng nhơn từ tha nó, cũng như nay tôi đến mà xin ông lấy lẻ công bình mà tha tên thiếu niên khốn nạn ấy! Thiệt là khi ấy phe Tôn-thất gắt gao với phe Na-bô-lê-ông quá chừng!

Ông Huynh-pho nay tĩnh táo như thường đáp lại rằng: Ta là phe Tôn-thất, khi ấy ta cũng tưởng dòng Buộc-bông là chánh vì vương, ai hay đâu Hoàng-đế Na-bô-lê-ông thình lình phục nghiệp được, thì ta mới hiểu là khi ấy ta tưởng lầm. Sự tài trí cũa Hoàng-đế Na-bô-lê ông đã thắng trận chiếm được ngôi báu mà vua chánh vì vương thì ai ai cũng còn thương tiếc.

— Luận như thế mới phải cho, tôi lấy làm vui mà nghe và tôi chắc tánh mạng Đăn-tết không sao.

— À, à, ta đã nhớ lại rồi, phải là người bạn biển gần cưới vợ ở làng Ca-tà-lăn chăng?