Bước tới nội dung

Trang:Tiền-căn báo-hậu (前根報後) Volume 3 by Kỳ-Lân-Các (Gilbert Trần Chánh Chiếu).pdf/24

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Trang này đã được hiệu đính, nhưng cần phải được phê chuẩn.
— 94 —

— Nếu vậy thì không chi lấy làm lạ, có một mình ổng thương tôi, mà nay ổng đã đỗi đi rồi thì còn ai mà lo cho tôi, phải mà.

— Ông đờ Huynh-pho có việc chi hềm ngươi chăng?

— Dạ, không, mà ỗng lại có lòng thương xót tôi.

— Nếu ta cứ theo lời ổng để lại, hoặc khi ta hỏi đến ổng thì ta nên tin những lời ổng nói về cũa tánh mạng ngươi, được chăng?

— Dạ, được.

— Vậy thì, ngươi hãy đợi tin.

Đăn-tết nghe nói vậy, liền quì gối xuống, giơ hai tay lên trên không, miệng vái làm dàm cầu nguyện xin Chúa phù hộ ân-công ở đâu xuống cứu lấy mình, không khác nào Chúa cứu thế xuông địa-ngục mà tha những linh hồn đang trầm luân trong đám lữa vậy.

Kế đó cữa khám đóng lại, song lòng tin cậy hởi còn ở lại với Đăn-tết.

Quan Tổng-trấn hỏi quan Thanh-tra rằng:

— Quan lớn muốn coi sổ nhập khám hay là muốn sang qua khám Cao-tăng.

— Ta muốn xét cho rồi các khám, vì nếu ta trở lên trên sáng, chắc sẻ không có lòng nào dạn dĩ mà xuống đây lại nữa thấy cuộc buồn thảm như thế đâu.

— Dạ, Cao-tăng chẳng phải như Đăn-tết, vì trí điên cũa va không có buồn bực như nảo khùng cũa Đăn-tết vậy đâu.

— Vậy chớ va điên làm sao?

— Dạ, điên lạ điên lùng, va tưởng va có của nhiều, có tới một hầm vàng. Năm đầu vào đây thì va xin dâng cho Chánh-phủ một triệu quan tiền đặng xin ra khỏi tù; năm sau va dâng 2 triệu, năm thứ 3 xin dâng 3 triệu, lần lần xin dâng đến 4 triệu, nay va bị giam tại đây gần được 5 năm rồi, nếu va gặp mặt quan lớn chắc va xin nói chuyện riêng mà dâng năm triệu quan tiền đặng xin ra cho khỏi khám.

— Như vậy thiệt là lạ, chớ phải chơi đâu. Vậy mà tên va kêu làm sao?

— Cao-tăng Pha-ri-a.

— Đính bài số 27!

— Dạ phải. An-tôn hãy mở cữa.

Tên giữ chìa khóa vâng lời, tức thì quan Thanh-tra liếc mắt xem vào khám tối cũa Cao-tăng điên.