cái khăn hĩ mũi mà làm ra. Ngày nào họ thả ta ra thì ta sẻ đi tìm một người Ấn-công cang đảm, nếu va dám ấn hành sách nầy thì ta chắc công thành danh toại.
— Dạ, chắc vậy. Xin ông hãy lấy mấy cây viết ra cho tôi xem thữ.
— Đây nè.
Đăn-tết cầm coi thì thấy cán nó bằng cây, bề dài 1 tất ngoài, trước đầu có dùng gân cá mà cột xương đầu cá vào đó, vót dẹp, cái mũi xễ ra làm hai như ngòi viết thường vậy.
Đăn-tết lấy làm lạ không hiểu Cao-tăng dùng vật chi đặng vót ngòi viết được như vậy.
Cao-tăng thấy mới hỏi:
— Ngươi muốn kiếm con dao phải không. Đây nè, thiệt là công trình lắm đó, vẩn ta lấy chui đèn cũ bằng sắt mà làm ra được hai con dao, 1 con nhỏ, một con to. Dao nhỏ bén như dao cạo, còn dao to dùng làm độc-kím cũng được vậy.
Đăn-tết lấy từ món mà xem rất châm chỉ như khi vào các tiệm bán đồ lạ tại Mạt-xây mà xem vậy.
Cao-tăng nói:
— Còn mực, ta đã nói rồi, chừng nào gần hết thì ta dùng rượu chát trộn với lọ nghẹ mà dùng.
Đăn-tết nói:
— Có một đều tôi lấy làm lạ: Công chuyện như vậy thì có giờ đâu đũ mà làm được hết.
— Ta làm tới ban đêm nữa.
— Té ra ông bổn-tánh là mèo hay sao mà ban đêm tăm tối thấy được mà làm.
— Không phải vậy, vẩn Chúa sanh người ta ra đã phú trí hóa, mình hãy bày biện lấy mà dùng, nên ta bày đốt đèn làm việc ban đêm.
— Ông lấy chi mà đốt đèn.
— Thịt bò mà ngục-tốt đem phát cho ta ăn đó, ta lấy mở để dành, đoạn nấu lại mà làm đèn bạch-lạp.
Nói rồi Cao-tăng đưa cho Đăn-tết coi một thếp đèn mở bò giống như thếp đèn họ hay dùng đốt trong các ngày lể vậy.
— Ông lấy lữa đâu mà nấu?
— Ta dùng hai cụt đá và 1 miếng dẻ đốt thành ra thang mà lấy lữa.
— Ống diêm đâu mà làm.