— Dạ, tôi cầm nơi tay mà xuống tàu.
— Khi ngươi cầm thơ xuống tàu, ai ai cũng đều thấy, phải không?
— Dạ, phải.
— Đăng-lạc và cã bạn tàu đều thấy?
— Dạ, phải.
— Ấy vậy, ngươi hảy định trí mà nhớ lại coi cái thơ rơi họ cáo ngươi ấy, giọng nói ra làm sao.
— Dạ, tôi có đọc đi đọc lại ba lần, nay hởi còn nhớ ràng ràng trong trí.
— Đọc lại nghe thữ?
Đăn-tết định trí một hồi rồi đọc như vầy:
« Bẩm quan Biện-lý đặng rõ,
« Tôi là người phe tùng dòng tôn thất và đạo Thiên-chúa, đến đầu cáo cho quan lớn hay rằng: Tên Ết-mông Đăn-tết là phó Cạp-bì-tên tàu Pha-ra-ông ở thành Xi-miệt chạy về Mạt-xây, dọc đường có ghé lại thành Nấp đặng vua Mư-ra là em rễ vua Nã-bá-luân giao văn-thơ cho Đăn-tết đem qua cù lao En-bờ mà trao cho vua Nã-bá-luân là người tiếm ngôi nước Langsa, cùng lãnh một cái thơ cũa quan Thượng-tướng-quân Bẹt-trăn đem về Paris giao cho hội đại-biễu phe cũa vua Nã-ba-luân.
Phãi bắt va mà xét lấy thơ, hoặc tại mình. hoặc tại nhà cha va, hoặc ở dưới phòng tàu Pha-ra-ông, thì quan lớn sẻ rỏ cơ mưu. »
Cao-tăng nghe rồi, rùn vai mà nói: Thơ rơi nói rỏ ràng, có lẻ nào ngươi không nghi cho ai sao?
— Cha chã, nó ngổ dường ấy sao?
— Vậy chớ tuồng chữ thường ngày cũa Đăng-lạc ra làm sao?
— Dạ, nó viết chữ tốt lắm.
— Còn tuồng chữ cái thơ rơi thế nào?
— Dạ, chữ viết nằm xiêng qua phía tả.
Cao-tăng nghe vậy bèn mĩn cười mà hỏi rằng: Tuồng chữ giả phải chăng?
— Dạ, thiệt là tuồng chữ giả.
— Hễ ta nhạo lại coi trúng chăng?
Cao-tăng nói rồi bèn lấy viết chắm mực cầm tay trái mà viết vài hàng theo giọng nói cái thơ rơi ấy.