Đăn-tết thấy tuồng chữ vùng thối lui, dùn mình, đứng ngó Cao-tăng chết trân, rồi nói rằng:
— Cha chả, thiệt là quái sự phải chơi đâu. Sao tuồng chữ ông nó giống hệt tuồng chữ thơ rơi cáo tôi vậy?
— Bởi vì cái thơ rơi cáo ngươi đó, họ cũng viết bằng tay trái, mà ta có tầng thấy một đều......
— Đều chi, ha ông?
— Là tuồng chữ mà viết bằng tay mặt, thì đều khác nhau, mà hể dùng tay trái mà viết thì 1000 tuồng cũng đều giống nhau ráo.
— Đó ông đã nghe rỏ chuyện tôi tự thũ chí vĩ rồi.
— Ta còn muốn hỏi người nhiều đều nữa.
— Dạ, tôi sẳn lòng nói cho ông rỏ.
— Có ai mong lòng mà hại ngươi đừng cho cưới đặng cô Mệt-xê-đết, đặng cho nó choán đám chăng?
— Dạ, có, là tên trai phải lòng nó đó.
— Tên trai ấy tánh danh là gì.
— Dạ, nó tên là Phẹt-năn.
— Tên Y-pha-nho, phải không?
— Dạ, phải, nó là dân Ca-tà-lăn.
— Ngươi có nghi cho thằng Phẹt-năn làm cái thơ rơi đó chăng?
— Dạ, không, nó dốt và cộc lắm, không hề tiềm tâm như rứa, biết đâm, chém, chớ không biết làm thơ rơi, đầu khống gì đâu.
— Phải, tánh tình dân Y-pha-nho như rứa, thà chán chường sát nhơn, chớ chẳng hề hại thầm ai đâu.
— Vã lại Phẹt-năn làm sao biết rỏ việc cũa tôi mà đầu cáo như thế được.
— Ngươi không hề nói cho ai hay việc đó, phải chăng?
— Dạ, tôi chả cho ai hay cả.
— Cho đến mèo ngươi là cô Mệt-xê-đết, ngươi cũng giấu không nói ra, phải chăng?
— Dạ, cho đến đỗi vợ tôi gần cưới, mà tôi cũng không dĩ hơi.
— Vậy thì là Đăng-lạc làm thơ đầu cáo chớ chẳng phải ai đâu.
— Dạ, nay tôi tin chắc là nó, không còn nghi ngại gì nữa.
— À, Đăng-lạc có quen lớn với Phẹt-năn chăng?