Bước tới nội dung

Trang:Tiền-căn báo-hậu (前根報後) Volume 4 by Kỳ-Lân-Các (Gilbert Trần Chánh Chiếu).pdf/25

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Trang này đã được hiệu đính, nhưng cần phải được phê chuẩn.
— 131 —

mưu thần cũa phó Biện-lý, thì trong trí như tỉnh như say, la lớn lên một tiếng, rồi vụt chạy lại miệng hầm và chun và nói:

— Dạ, để cho tôi về bên khám tôi, nằm chỗ thanh vắng mà suy nghỉ cho đáo để rồi sau sẻ hay.

Khi về tới khám, Đăn-tết bèn nằm dụi xuống giường mà suy nghĩ, tối lại ngục-tốt đem cơm vào khám thấy Đăn-tết ngồi sững đông, mặt mày tái sắc, trơ trơ như hình gổ vậy.

Trong cơn suy nghĩ vậy thì Đăn-tết nguyện trong lòng một việc rất trọng.

Khi ngục-tốt đóng cữa lại một chập, thì nghe có tiếng Cao-tăng qua mời Đăn-tết đi ăn cơm. Vã chăng trong Đại-thiên-lao ai nấy thấy Cao-tăng như vậy tưởng là điên cuồn, song hiền từ không làm dữ với ai, bên đam lòng thương hay cho ăn đồ ngon hơn các tội khác như là: bánh trắng, rượu nho, cá tươi, thịt mềm, vân vân.

Vẩn chiều ấy lại nhằm chiều chúa nhựt thì đồ ăn khá hơn ngày thường, nên Cao-tăng mới mời Đăn-tết.

Đăn-tết khi ấy đà tĩnh táo lại như thường bèn theo Cao-tăng qua khám. Tuy mặt mày tĩnh như thường mà coi bộ thân thế chuyển động, gân cốt chẳng yên, ấy là dấu chàng va quyết chí lắm, nên Cao-tăng thấy vậy ngó sững chàng va mà nói:

— Thiệt ta lếu quá, thinh không đi giúp cho người truy chuyện cũ mà làm gì, không biết nữa?

— Ông nói sao vậy?

— Vì tại ta rót ý độc vào lòng ngươi, làm cho ngươi không yên tâm, ý độc ấy là sự thề chẳng chung đội trời với kẻ làm hại cho ngươi đó.

Đăn-tết cười mà nói rằng:

— Thôi, ông cùng tôi nên nói chuyện khác.

Cao-tăng ngó Đăn-tết một hồi rồi lắc đầu, rùn vai, mà đàm luận việc khác. Đăn-tết nghe Cao-tăng luận việc đời mà mê mẩn, vì Cao-tăng là người rất thông thạo, hiểu biết nhiều đều, nghe một hồi lâu Đăn-tết bèn nói rằng:

— Ông hãy làm ơn dạy tôi ít nhiều đặng giải khuây luôn thể. Thiệt cũng tội nghiệp cho ông, chớ chi ông gặp được người biết hiểu việc đời hơn tôi, thì có phải là một cuộc vui thêm cho ông không, chớ như tôi đây là dân bĩ lậu, thà ông ngồi không nơi thanh vắng