Đăn-tết dùng tiếng I-ta-li ba trợn mà đáp rằng:
— Tôi là bạn biển Manh-tê, ngồi thuyền ở Xi-ra-cự chở rượu bồ-đào về Mạt-xây. Dông hồi hôm đưa thuyền chúng tôi vào lố bể nát tại mủi Mọt-giu, chú đứng đây ngó thấy đó.
— Mà ngươi ở đâu lội lại đây?
— Tôi ở tại mủi Mọt-giu mà lội ra đây, lái tôi bị dập đầu vào đá chết tươi, các bạn bè khác thì chết trôi, chỉ còn một mình tôi ngóc ngoảy, may đâu tôi thấy thuyền chú chạy vát ngoài khơi, tôi bèn lượm then thuyền bể ôm mà lội ra xin người cứu cấp. Nay chú đã ra ơn cứu tữ hoàn sanh, tôi cám ơn chú vô cùng, vì tôi gần chết chìm, nhờ có bạn chú nắm đầu tôi mà kéo lên mới khỏi vào bụng cá.
Tên Mạch-lô cứu Đăn-tết, tên là Gia-cỗ-bộ nói rằng:
— Phải, hồi đó chú gần hụt hơi, may chút nữa hồn về địa phủ rồi, còn gì.
— Cha chã, tôi cám ơn anh biết là dường nào.
— Hồi đó tôi dụ dự không muốn vớt chú, vì thấy râu chú sồm xàm, tóc chú dài cã nhống, nghi là tay ăn cướp biễn.
— À phải đa, là vì ngày kia trong lúc hiễm nguy tôi có khấn hứa với Đức Chúa Bà rằng nếu tôi sống được thì mười năm không cạo râu, không cúp tóc. Bữa nay đã mản kỳ khấn hứa rồi, mà thiếu chút nữa tôi đã chết trôi.
Chũ thoàn hỏi:
— Nay ngươi muốn đi đâu?
— Dạ, nay lái tôi đã bỏ mạng, thoàn đã bể rồi, tôi xin chú, bất kỳ là bến nào, có ghé lại thì cho tôi lên bờ, kiếm thuyền khác ở mướng:
— Ngươi thông thạo hết các niềm biển Địa-trung-hải chăng?
— Dạ, từ nhỏ đến lớn tôi hằng chạy thuyền trong biển nầy.
— Ngươi thông thạo mấy bến đậu hết chăng?
— Dạ, chẳng có bến nào, hãi khẩu nào, cữa biển nào mà tôi không vô đặng ra đặng dễ như chơi, nhắm mắt mà qua lại không sao.
Tên mạch-lô Gia-cỗ-bộ đó nói rằng:
— Vậy thì xin chú-lái hãy mướng luôn người nầy đi với mình.
— Nếu nó nói thiệt thì ta cũng sẻ dùng, nhưng sợ e bây giờ túng cùng nó nói bướng vậy, rồi sau không ra gì.