— Dạ, tôi không có nói bướng đâu.
— Thì sau sẻ hay,
— Dạ, chừng nào chú-lái muốn thữ tôi thì tôi ra nghề cho chú lái thấy, ấy vậy nay chú-lái tính đi xứ nào?
— Ta tính đi thành Li-huộc.
— Như vậy sao chú lái không gò lèo lại mà chạy thẳng, để chạy vát chi cho mất giờ ngày.
— Nếu ta gò lèo thì sợ e ghe chúi mủi vào cù-lao Ri-ông.
— Không sao đâu, tôi chạy dựa cù-lao cách xa chừng 20 sải được mà.
— Nếu vậy, thì ngươi hãy lại đây cầm lái coi thữ giỏi dở dường bao.
— Đăn-tết lại cằm lái thữ thì biết thuyền ăn lái khá, dể khiến, anh ta bèn hô rằng:
— Bạn bè đâu đó hảy đứng cho có nơi.
Bốn tên bạn ở dưới thuyền đều chạy, ai đứng theo chổ nấy, còn chũ thuyền thời ngồi xem thì thế.
— Gò lèo.
Bạn bè theo, liền thi hành.
— Cột ghịch lèo lại đó.
Bạn bè cứ thi hành như trước.
Tức thì thuyền trở mũi chạy bon khỏi vát, dựa lách theo cù-lao Ri-ôug cách 20 sải như lời Đăn-tết tiên liệu không sai.
Lái thuyền khen:
— Thiệt là tài!
Bạn bè cũng khen dồ:
— Thiệt là giỏi!
Đó rồi cả ghe cứ ngó Đăn-tết mà trầm trồ.
Còn Đăn-tết nay hết chết rồi, mặt mày phương phi, con mắt có thần, thân thể khương cường.
Đăn-tết giao tay lái lại cho chũ thuyền mà nói rằng:
— Chú-lái thấy tài tôi rồi, như muốn dùng tôi thì tôi sẻ lấy tiền tháng mà trả tiền cơm nước quần áo cho chú-lái; bằng tới Li-huộc mà hết muốn dùng tôi nữa, thì tôi đi kiếm ở mướng chô khác.