Nói rồi liền lấy bầu rượu mà uống. Lái thoàn liết ngó anh ta, thì chẳng thấy Đăn-tết biến sắc, mặt mày tỉnh táo như thường, đang lo hưởng cái mùi rượu ngon. Dầu lái thoàn có nghi tâm thì bất quá nghi xáng qua đó thôi.
Đăn-tết lại vọt miệng nói rằng:
— Cha chã rượu nầy mua ở đâu mà nồng mà ngon dữ vậy. (Đăn-tết và nói và quẹt miệng và lau mồ hôi tráng).
Lái thoàn ngó anh ta mà nói thầm rằng:
— Nếu nó phải là tội vượt ngục thì khoái cho ta biết bao, vì ta vô cớ mà được một tay khắn khái dường ấy.
Đăn-tết bèn nói với lái-thoàn rằng:
— Dạ, thưa chú, tôi mệt quá, xin để cho tôi ngồi cầm tay lái đặng nghỉ mệt luôn thể.
Lái-thoàn bảo tên bạn đang cằm tay lái giao cho Đăn-tết coi thế cho.
Đăn-tết ngồi vậy thì dòm thấy rỏ Đại-thiên-lao. Gia-cổ-bộ lại ngồi gần Đăn-tết mà đàm đạo, thì Đăn-tết hỏi va rằng:
— Bữa nay mồng mấy há?
— Bữa nay là 28 février.
— Năm gì, ha anh?
— Chú quên năm gì sao?
— Làm sao không quên, hồi hôm gần chết, sợ thất thinh, giống gì cũng phải quên, lựa là năm, tháng, ngày, giờ. (Đăn-tết và nói và cười xòa).
— Năm nay là năm 1829.
Đăn-tết tính lại thì từ ngày bị bắt đến nay đúng 14 năm chẵn. Khi vào Đại-thiên-lao là 19 tuổi, nay vượt ngục rồi tính lại là 33 tuổi. Anh ta tính rồi mĩn cười một cách thê thảm mà nghĩ thầm trong lòng rằng: Không rõ từ đó đến giờ con Mẹt-xê-đết nó tưởng ta chết rồi thì nó ra thể nào?
Nghĩ như vậy rồi trợn mắt nghiến răng hoáng ba gả làm hại anh ta đó, thề quyết chẳng chung đội trời với Đăng-lạc, Phẹt-năn và đờ Huynh-pho.
Trong khám vẩn Đăn-tết có thề như vậy mà còn hởi mơ màng, nay ra ngoài được rồi, thì cái thề đó có nghĩa lý, vì thoàn nào bất câu khó mà theo kịp thoàn nầy, đang nhờ gió xuôi, nước xuôi mà trực chĩ thành Li-huộc.