Bước tới nội dung

Trang:Tiền-căn báo-hậu (前根報後) Volume 6 by Kỳ-Lân-Các (Gilbert Trần Chánh Chiếu).pdf/11

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Trang này đã được hiệu đính, nhưng cần phải được phê chuẩn.
— 189 —

Thầy tu cứ chăm chĩ dò ý lão quán mà nói rằng:

— Tiểu danh nó là Ết-mông.

— Dạ phải, kỳ rày tánh mạng nó ra thể nào, ông có biết rỏ chăng? Có quen thuộc với nó chăng? Nó còn sống hay chết, có phước hay là vô phước?

Đăn-tết nó bị hàm oan, tù rạt khổ sở vô cùng, rồi chết rụt trong khám rồi.

Cà-đờ-rút nghe nói vậy hởi ôi, day mặt chỗ khác lấy khăn lau nước mắt mà than rằng:

— Cha chả là tội nghiệp cho thằng Đăn-tết quá chừng. Đó, ông có thấy chưa. Chúa ở bất công lắm, vì người hiền thì chịu lao khổ, đứa dữ vinh vang, không ai làm chi chúng nó nổi.

Thiệt cuộc đời một ngày một biến, tôi ước sao cho có nắng lữa mưa dầu, đặng mà diệt hết nhơn loại cho rồi.

— Ngươi coi bộ thương yêu Ết-mông Đăn-tết lắm phải không?

— Dạ, tôi thương nó lắm. Song tôi cũng có lổi cùng nó, là có lúc tôi thấy nó có phước, tôi sanh lòng ganh gổ. Mà từ khi nó bị hàm oan tới giờ, trong lòng tôi thương tiết nó và hối hận vô cùng.

Té ra, ông có quen lớn với nó lắm phải không?

— Vẩn khi nó gần chết, họ cho rước ta lại cho nó xưng tội và chịu xức dầu thánh.

— Ông ôi, nó chết về bệnh gì, không lẻ trẻ tuỗi như nó mà chết cực.

— Ta không rỏ nó chết về bệnh gì, song nó cứ thề thốt rằng nó không biết vì làm sao mà nó bị ly tiết như vậy.

— Phải, làm sao nó biết được, cha chả tội nghiệp nó quá!

— Bỡi ấy nó mới cậy ta phải ráng mà phân tỏ đục trong đặng rữa nhơ cho nó.

Vẫn ở trong khám có một người Hồng-mao cũng ở tù như Đăn-tết, đến lúc Hoàng-gia khôi phục, người Hồng-mao ấy được tha ra. Khi ấy người Hồng-mao có một cụt ngọc kim cang, mà vì Đăn-tết có lòng săn-sóc va khi đau ốm, nên lúc ra khỏi tù, va cho Đăn-tết cụt ngọc kim cang ấy, thiệt là trọng giá. Đăn-tết cứ giấu cột trong mình phòng khi ra khỏi tù bán cũa báu ấy mà làm giàu, chớ không dám đem mà lo lót với ngục-tốt đặng vược ngục vì sợ chúng nó đoạt đi mà lại còn làm hại cho mình nữa.