Bước tới nội dung

Trang:Tiền-căn báo-hậu (前根報後) Volume 6 by Kỳ-Lân-Các (Gilbert Trần Chánh Chiếu).pdf/14

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Trang này đã được hiệu đính, nhưng cần phải được phê chuẩn.
— 192 —

— Thiếm chớ nghi tâm, ta có lòng ngay thật, miển là chồng thiếm cứ việc khai ngay thì đủ.

— Phải đa, đừng nghi ngại, chớ dự phòng, nói hết đi cho người ta nghe, rồi vuốt lương đàng đuôi mà trừ, đoạn thình lình ngày kia họa đến nhà, ngữa cổ ra mà chịu.

— Thiếm nghi nan chi vô ích, vì chẳng phải ta là kẻ đi gieo họa cho người khác đâu.

Vợ Ca-đờ-rút nói gì lầm bầm trong họng một hồi mà nghe không rỏ, rồi gụt đầu xuống gối ngồi đó rung rẩy mà lóng tai.

Thầy tu uống nước thấm giọng rồi hỏi:

— Ông già ấy chắc bị chúng bỏ ráo, nên mới chết đói vậy phải không?

— Dạ, không phải là thiên hạ bỏ hết, vì cô Mẹt-xê-đết hởi còn lai vãng săn sóc, ông Mo-ren hằng tới lui giúp đở. Song ông già Đăn-tết sanh lòng cứ oán giận Phẹt-năn là đứa Đăn-tết nói là bạn lành cũa mình đó.

— Nói vậy thì Phẹt-năn không phải là bạn lành cũa Đăn-tết sao?

Vợ Ca-đờ-rút la rầy chồng:

— Phải giữ miệng mồm cho lắm!

Ca-đờ-rút hự một cái rồi nói rằng:

— Dạ, thằng Phẹt-năn quả làm mặt bạn lành cũa Đăn-tết đặng có đoạt vợ người, chớ bạn lành gì. Vẩn Đăn-tết lòng dạ quảng đại nên hay tưởng các kẻ ấy là bạn thiết cũa mình... Thiệt là tội nghiệp cho Đăn-tết lắm! Mà vậy cũng là xong, ví bằng cho nó hay, chắc hồn nó không an nơi chín suối... Mà thường thường tôi hay sợ người chết trù ẻo hơn là kẻ sống oán thù.

Vợ Ca-đờ-rút nói:

— Anh là đồ ngu.

Thầy tu hỏi Ca-đờ-rút:

— Ngươi có biết Phẹt-năn hại báo Đăn-tết đều chi chăng?

— Tôi biết nhiều chuyện lắm.

— Biết, thì nói mà nghe.

Vợ Ca-đờ-rút nói:

— Nầy, anh muốn làm cách nào thì tự ý anh, tôi không dám cản, song tôi tưởng anh đừng nói thì hay hơn.

— Mầy nói nghe ra có lý.