— Kế đó cô Mẹt-xê-đết trở lại thấy diện mạo ông già một ngày một khác, thì có lòng lo, muốn đi cậy người ta khiêng ổng về bên làng Ca-tà-lăn, ông Mo-ren cũng bảo vậy và cho người ta khiêng đại ỗng đi, ổng la rầy quá, làm cho mọi người đều sợ mà để ổng lại đó. Cô Mẹt-xê-đết cứ ở đó canh giữ, còn ông Mo-ren đem cho lén một túi bạc, rồi kiếu đi về. Còn ổng cứ giữ cái lịnh của quan thầy cữ ăn mà không chịu ăn uống gì hết. Ỗng tịch cốc như vậy cho đến chín ngày mà tắc hơi. Trong cơn tịch cốc, ỗng cữ chưởi rủa trù ẻo những kẻ làm hại con ổng và trước khi chết ổng trối với cô Mẹt-xê-đết rằng:
« Nếu sau con may mà gặp được Đăn-tết thì nhớ nói với nó rằng cho trước khi chết cha có chúc lành cho nó. »
Thầy tu nghe vậy nghẹn ngào bèn đứng dậy lấy tay vuốc ngực và đi vòng trong phòng cho khuây lảng rồi hỏi Ca-đờ-rút.
— Nếu vậy thì ngươi tưởng ông già chết về bệnh...
— Dạ, chết vì bỏ ăn, chắc như vậy, thề chi tôi cũng dám thề.
Thầy tu nghe vậy rơi lụy, mặt mày biến sắc, bèn cầm ly nước mà ực một hơi rồi nói rằng:
— Thiệt quả là một cuộc oan trái.
— Đây chẳng phải tại trời, ấy là tại người làm cớ cho ông già phải chết oan.
— Thôi, chuyện ông già đã mãn phần, thì ta nên nói qua chuyện mấy người hãm hại con mà làm cho cha phải chết đói đó. Song ta nhắc lại cho ngươi nhớ, là ngươi đã hứa sẻ khai ngay hết cho ta nghe, xin ngươi hãy giữ lời chớ quên.
— Có hai đứa đã cùng nhau âm mưu hảm hại Đăn-tết, một thằng tên là Phẹt-năn vì nó muốn cô Mẹt-xê-đết, một thằng tên là Đăng-lạc vì nó muốn dành chức Cạp-bì-tên cũa Đăn-tết.
— Hai đứa đó nó âm mưu cách nào?
— Dạ, nó cáo với quan rằng Đăn-tết là người theo phe Na-bô-lê-ông.
— Trong hai đứa ấy đứa nào đầu mưu độc sữ?
— Dạ, cả hai đều có tội, vì đứa nầy viết tờ cáo, đứa kia đem thơ gởi theo trạm.
— Tờ cáo ấy nó viết tại đâu.