Thầy tu nói rồi thì từ biệt Ca-đờ-rút rồi mở cữa, lên ngựa mà trở về Mạt-xây.
Nói về khi thầy tu đi rồi và Ca-đờ-rút vừa day lưng lại bèn thấy La-thị đứng sau lưng mặt tái xanh như tào lá, tay chưn rung lặp cặp mà hỏi chồng rằng:
— Tôi nghe thầy tu cho anh cụt ngọc có quả vậy chăng?
Ca-đờ-rút nhãy lan ba mà nói rằng:
— Em ôi, mình hết khỗ rồi, đây nè, em hãy xem lấy.
— Không biết ngọc ấy thiệt hay là giả?
— Có lẻ nào ông ấy đến đây mà gạt vợ chồng ta sao?
— Chừng đỗi đâu, ỗng đến gạt mình mà dọ tin.
Ca-đờ-rút nghe vợ nói vậy có ý nghi tâm, cúi đầu suy nghĩ một hồi, đoạn nói với vợ rằng:
— Nếu vậy thì để ta đi hỏi thữ coi ngọc giã hay là ngọc thiệt.
— Anh đi hỏi ai bây giờ?
— Con sao khờ quá. Vậy chớ mầy không biết bữa nay tại thành Bô-ke có nhóm chợ phiên hay sao. Có thợ ngọc ở kinh-đô Ba-ri đến đó bán ngọc, tao đi đó giơ ra cho họ coi. Mầy ở nhà giữ quán, trong hai giờ đồng hồ tao sẻ trở lại quán trung.
Ca-đờ-rút nói rồi giựt nón đội chồng lấy khăn choàn đầu mà chạy tuốc ra đường, nhắm Bô-ke trực khứ.
La-thị ở nhà một mình nói thầm: năm muôn vẩn là tiền bạc, song chưa phải là cuộc giàu sang. (Thiệt là tham tâm vô yễm).
XXVIII
Sổ tù các khám đường
Nói về việc thầy tu đi dọ tin tức tại quán Ga-kiều rồi thì qua ngày thứ có một người tác chừng 31, 32 tuỗi, y phục và giọng nói chẳng khác nào người Hồng-mao, vào dinh quan Đốc-lý thành phố Mạt-xây mà nói rằng:
— Thưa ông, tôi vẩn là người tài phú hãng buôn hiệu Tôm-xông và Phú-lãng công-ty ở Rô-ma. Hơn mười năm nay hãng tôi giao diệt với hãng Mo-ren phụ-tữ ở Mạt-xây. Số là hãng Mo-ren phụ-tữ thiếu hãng tôi hơn 10 muôn, mà nay tuy thiên hạ