Nội ngày ấy No-te viết thơ cho hai vợ chồng trẻ ở căn phố của ông già Đăn-tết hay rằng chủ mới xin hai vợ chồng dọn qua căn khác tốt hơn mà không đòi thêm tiền. Các người ở phố ấy nghe công việc như vậy, thì cứ luận bàn, dị nghị cả tuần mà không hề rỏ duyên cớ, tôn tích chi ráo. Có một đều họ lấy làm lạ hơn nữa là người chủ mới mua phố ấy tối lại đi qua làng Ca-tà-lăn kiếm nhà mà hỏi thăm những kẻ đã đi mất biệt hơn 15, 16 năm nay rồi.
Sáng ra nhà nào mà anh va hỏi thăm hồi hôm đó, đều được va cho mổi nhà một chiếc nghe lưới mà đền ơn. Các kẻ ấy muốn tìm va mà cám ơn, song họ nói thấy va cỡi ngựa chạy ra phía cữa tã thành Mạt-xây mà đi mất.
XXVI
Quán cơm Ga-kiều
Chính giữa chặn đường từ thành Ben-gạc chạy qua thành Bô-ke có một cái quán cơm nhỏ cất bên đường day ngỏ hậu xuống sông Rônh, trước có treo tòn ten một tấm kẻm vẻ hình cầu Ga-kiều một cách vụn về, gió thổi tấm bản ấy đưa qua đánh lại nghe lạch bạch. Gần bên quán có một cái vườn còi, trồng bậy bạ ba cây cà-na, bốn cây táo rừng, vài cây ớt, ít buội rau. Phía góc vườn có một cây tòng già tàng lớn như lọng, chung quanh lối đó có vài buội lúa mì mọc lơ thơ, mỗi buội có ve làm ỗ ở đó kêu tiếng lãnh lót, dường như tiếng kèn tiếng sáo để rước khách đường xa rủi chơn sa nhằm nơi cô lậu quã văn như vầy.
Hơn tám chín năm nay quán ấy thuộc về vợ chồng lảo kia. Trong quán có sắm một đứa tôi trai tên là Ba-cộ, một đứa tớ gái tên là Thị-Nết, đủ sai vặt, hoặc tiếp khách bộ hành.
Lão quán niên xỉ lối 40 ngoài, mình ốm gầy mà cao, con mắt trong mà sâu, sóng mủi kéc, hàm răn ngà, tóc bạc hoa râm, râu móc họng.
Cã ngày hằng đứng trước cữa mà đón bộ hành, mà vì trời nắng quá, nên anh ta phải lấy khăn màu đỏ mà bao trùm đầu. Vẫn lão quán nầy chư khán quan có quen thuộc rồi, tên lão là Ca-đờ-rút.