Còn mụ quán là La-thị hình dung ốm yếu, mặt mủi đao thương, hằng ngày nằm dật dựa nơi trong, cằng rằng cắng rắng với chồng, cứ một đều trách thiện cã ngày. Mà nói cho phải, Ca-đờ-rút ít hay cải lẩy, một đánh chữ làm thinh hoặc khuyên lơn năn nĩ như vầy:
— Thôi đi má nó à! Số mạng trời định cho ta nghèo nàn, thì phải sao chịu vậy, hơi nào mà than trời, trách đất nà.
Tuy Ca-đờ-rút miệng nói rằng phải an mạng chờ thời, chớ trong lòng hằng chua xót, ruột thắt gan teo, chẳng phải cây đá gì mà không động lòng.
Vẩn Ca-đờ-rút là người sanh tưởng cỏi nam, nên hay ăn ở cần kiệm, song thường hay có tánh sua se: không cuộc lể, cuộc chưng cộ nào mà vợ chồng không đỗi áo, thay xiêm, đi vởn vơ các nơi đô hội. Lâu ngày lần lần quần hàng áo lựa, cà rá hoa tai đều vào tiệm, đặng lấy tiền mà đở ngặt. Ngày nay ai ăn chơi, lên xe xuống ngựa mặc ai, vợ chồng cứ cui cút giữ cái quán ấy đặng làm căn bổn.
Ngày kia Ca-đờ-rút đang đứng trông bộ hành trước cữa, như hạn trông mưa, thình lình nghe vợ nằm trên gát, kêu réo om sòm, chàng va chạy lên mà không đóng cữa quán.
Khi Ca-đờ-rút đứng đón đường cã buổi thì chã thấy một con ma lai vảng, nay bị vợ kêu, và đi vào và cằng rằng, thì đàng xa có một người cởi ngựa đi tới, coi kỷ lại là một ông thầy tu. Thầy tu cởi ngựa đến trước quán bèn gò cương lại, nhảy xuống đất, dắc ngựa đem cột vào song, đoạn lấy khăn lao mặt rồi vào lấy đầu gậy có bịt sắt mà gỏ cữa. Chó trong nhà nghe gỏ cữa chạy ra sũa ngừ in ỏi, tức thì nghe trên gát có người đi xuống thang, và xuống và nói:
— Có tôi đây! Con chó mực, mầy muốn chết sao, mà cứ sũa hoài. Xin ông chớ sợ, nó không cắn mỗ gì đâu. Mời ông bước vào, ông muốn dùng rượu chi, hay là muốn dùng cơm. Ối, tôi rối quá! Dạ bạch quá Giáo-sư, muốn sai khiến tôi việc chi, xin Giáo-sư dạy bão.
Thầy tu cứ ngó lão quán châm chỉ mà không đáp từ, chừng thấy lão quán trơ trơ không nhớ diện mạo mình, liền giã giọng người I-ta-li mà hỏi:
— Vậy ngươi có phải là Mông-sư Ca-đờ-rút-xờ hay không?