Chớ chi trước khi đi mà lái đò thuật chuyện ăn cướp thí mạng người như vậy thì chắc Nam-tước không hề chịu đi. Song le nay đã đi lở rồi không lẻ nghe vậy mà bảo thuyền trở về, dầu có nhát cho thế mấy cũng phải làm mặt dạng mà nói rằng:
— Ta vẩn có đi du lịch trong nhiều cù-lao, mà chẳng hề thấy bóng dạng ăn cướp là gì.
— Bởi vậy tôi thuật lại cho công-tữ nghe, chớ tôi không có ý dọa công-tữ đâu.
— Mà ngươi nói chuyện nghe hay quá, thì cứ việc và chạy bườm và đàm đạo nghe chơi.
Song nhờ gió xuôi nên thuyền chạy mau lắm, chạy một đêm và trọn một ngày còn chừng vài muôn thước gần tới hòn thì mặt trời đà chen núi. Trời một ngày một tối thui, nhờ bạn biễn thuộc đường nên ít lo, chừng đến gần thấy trên hòn có ngọn lữa đỏ lòm, Nam-tước bèn hỏi lái đò:
— Hồi hôm ngươi nói hòn không ai ở, nay sao lại có ngọn lữa gì đó.
— Dạ, thựa công-tữ rỏ tôi nói hòn tuy vô chủ mà là nơi các tay buôn lậu và ăn cướp tàu ô hay tụ hội. Bởi thế nên tôi mới không ghé, cho thuyền chạy trợt khỏi hòn rồi.
— Lữa như vậy chẳng phải là lữa nguy hiểm đâu, vì nếu người đốt lữa ấy là ăn cướp, thì lẻ phải âm thầm, có đâu đốt lữa ngọn cho chúng hiểu mình đến tụ hội đó sao?
— Dạ, là vì ngọn lữa đốt nơi đây ở trong đất liền không thấy, phía ngoài khơi ngó vào mới thấy được mà thôi.
— Theo ý ngươi thì lữa ấy không vừa, ắt có cuộc nguy hiểm phải không?
— Dạ, thưa công-tữ để tôi dọ lại coi đã.
— Dọ cách nào?
— Rồi công-tữ sẻ thấy.
Nói rồi lái đò bàn luận với bạn bè, đoạn day thuyền chạy trở lại, chừng khuất bóng lữa, bẻ bánh lái đò cho thuyền vào bờ, sập bườm mà linh đinh tại đó. Các việc ấy làm êm ái, bạn lái gì đều lẳng lặng làm thinh. Lái đò dạy bạn gay chèo mà sẻ lén xạt, còn va thì lo lấy bì nạp vào ba cây súng đặng đề phòng. Chèo được một hồi, lái đò bảo ngừng lại, đoạn ra áo mà xuống biển lội lén vào hòn. Trời tối như mực, cứ do theo nước dợn sáng mà biết lái đò lội tới đâu thôi. Khi nước hết dợn sáng, thì biết lái đò đã