Lái đò kề tai nói nhỏ với Nam-tước rằng:
— Dạ, tôi không rõ thiên hạ đồn có quả vậy không...
Nói đến đó liền day xem bốn phía coi có người lạ mặt ở gần đó chăng, rồi day lại nói rằng:
— Họ nói: đầu đảng ấy có dọn một cái hang tốt vô song, dẩu cho lầu đài vương đế cũng sánh không kịp.
— Cha chả là mộng mị.
— Dạ, không phải chuyện mộng mị đâu. Quả có như thế, vì người hoa-tiêu chiếc thuyền Xanh-Phẹt-đi-năn có vô đó một lần, về nói không có lầu đài nào bì lại.
— Nếu vậy thì đây là hang A-li-Ba-ba trong truyện Dạ-đàm A-rập rồi đó.
— Dạ, tôi chĩ thuật chuyện thiên hạ đồn lại cho Công-tữ nghe thôi.
— Ngươi khuyên ta nên đến đó phải không?
— Dạ, cái là tự ý Công-tữ, tôi đâu dám bỉ sữ trong việc trọng hệ vậy sao!
Nam-tước suy nghĩ rằng nếu người ấy giàu sang dường thế không lẻ cướp móc chi vài ngàn quan tiền, nên ta ráng đi cho biết. Nói rồi bảo lái đò đi trả lời cho bọn nó hay.
Nam-tước kêu tên bạn đang nhổ lông chim làm thịt mà hỏi:
— Bọn ấy đến đây bằng tàu hay bằng thuyền.
— Dạ, tôi biết tàu cũa họ.
— Tàu tốt hay xấu?
— Dạ, Công-tữ mà được một chiếc tàu như vậy để đi du-lịch thế gian chơi, thiệt là khoái lắm.
— Tàu ấy trọng tải bao nhiêu?
— Dạ, chừng 100 tôn (mổi tôn là 1000 kilos). Nó là một chiếc khoái-thuyền để đi du-lịch không kiên dông tố bảo bùng gì hết.
— Tàu ấy đóng tại đâu?
— Dạ, tôi không rỏ cho mấy, song tôi tưởng chắc đóng tại thành Rên.
— Có lẻ nào va dám đóng tàu buôn lậu tại thành Rên?
— Dạ nẩy giờ tôi không có nói đầu đảng ấy là người buôn lậu.
— Mà lái đò có nói với ta.
— Là tại lái đò ở xa thấy không rỏ mà nói vậy.