— Vậy thì, không sai. Vẩn hãng tôi trong tháng nầy và tháng sau sẻ phải trả cho người ta ở tại nước Langsa hơn ba bốn chục vạn quan tiền, nên hãng tôi đi góp các tờ vay cũa ông thiếu tứ phương mà giao cho tôi qua đây lãnh bạc đặng trả cho người ta, vì biết ông là người chắc chắn, hể đúng kỳ thì trả không hề sai chạy chút nào.
Ông Mo-ren nghe nói vậy bèn thở ra, lấy tay vò tráng đang lõa mồ hôi mà nói rằng:
— Túc-hạ có đem theo đó chăng?
— Có, nội vụ cọng lại cũng bộn bạc.
— Bộn bạc là bao nhiêu, xin cho tôi hiểu?
— Ông có thiếu ông đờ Bô-huynh là quan thanh-tra các khám đường 20 vạn quan, ngài đã nhượng giấy nợ ấy lại cho hãng tôi, có giấy đây, ông coi lại có phải vậy chăng?
— Phải, ông đờ Bô-huynh có gởi tại hảng tôi đã đặng năm năm nay, 20 muôn quan, định mổi trăm mổi năm lời là 4 phân rưỡi.
— Ông hứa trả cách nào?
— Ngày 15 tháng nầy trả phân nữa, ngày 15 tháng sau phân nữa thì tất.
— Đây còn một mớ giấy nợ ông thiếu các nơi, họ nhượng lại cho hãng tôi, cọng là ba muôn hai ngàn rưỡi quan, tới tháng nầy phải trả.
— Phải vậy (ông Mo-ren và nói và đỏ mặt thẹn thuồn, vì cã đời chắc có một chuyến nầy trã không nỗi), mà còn nữa hay hết?
— Còn nữa. Hãng Vinh và Tược-nê công ty ở Mạt-xây có nhượng cho hãng tôi các giấy nầy cọng là năm muôn rưỡi, nhập với các mối kia tính tổng cọng là hai mươi bốn muôn, bảy ngàn, năm trăm quan.
Ông Mo-ren hồi đó ngồi nghe tính các mối nợ thì trong lòng thảm biết mấy thu, nghe Tài-phú nói bèn lập lại:
— Tổng cọng là 24 muôn 7 ngàn rưỡi quan.
— Nợ như vậy mà không biết ông tính cách nào, tuy ông là người chơn chánh thuở nay không hề sai lời với ai mặc lòng, mà tôi nghe họ đồn rằng ông chắc suy sụp rồi, khó mà trả nổi số bạc nầy?