Ông Mô-ren hỏi:
— Việc rủi ro xãy ra làm sao?
Thầy Rê-mông kêu tên Bên-lông mà rằng:
— Chú hãy bước vào đây thuật chuyện lại cho ông chủ nghe.
Bên-lông bước vào mà rằng:
— Chào ông mạnh giỏi.
Ông Mô-ren thấy vậy buồn cười mà hỏi:
— Vậy chớ Cạp-bì-tên ở đâu, không thấy vô.
— Dạ, Cạp-bì-tên còn bệnh, nằm tại thành Banh-ma, mà không sao, nhờ trời vài ngày đây ổng cũng về tới xứ.
— Thôi ngươi hãy thuật chuyện nghe,
Bên-lông trước khi nói, thò tay vào họng móc thuốc ngậm bên nây bỏ sang qua bên kia, xơm tới vài bước, lấy tay chận miệng, day mặt qua chổ khác mà xịt nước miếng, rồi mới nói như vầy:
— Dạ, số là chúng tôi khi trở lái chạy ra khơi đến gần Bạch-địa-giác bị trời bặc gió hơn sáu ngày, tàu phải cầm cơ giữa biển, kế đó nhờ có gió nam thổi khá, tàu chạy như tên bay. Khi ấy tôi đang cầm lái thì Cạp-bì-tên đến kêu tôi mà hỏi rằng:
— Nầy Bên-lông, mầy coi đàng chơn trời cái đám mây đó có phải là điềm dông tố chăng?
Tôi trả lời rằng:
— Cha chả tôi sợ có dông tố đa, sao mà nó đen kịt và tuôn lên mau quá vậy?
Cạp-bì-tên nói:
— Tao cũng tưởng như mầy. Ấy vậy để ta dự phòng, vì nếu để bườm vậy thì không xong đa. Nói rồi liền hô:
— Ớ bạn bè, mau mau bớt bườm đi, và gò lèo lại.
Lịnh vừa ra thì gió đà tới bên chưn, làm cho tàu nghiên triềng.
Cạp-bì-tên nói:
— Gió lớn lắm, bớt bườm giữa đi.
Bớt bườm rồi mà gió càng ngày càng to, cạp-bì-tên còn dạy cuốn bớt bườm nhỏ nữa.
Tên tài-phú hồng-mao nói:
— Cuốn bớt bườm chẳng bằng đễ chừng một cái mà chạy, còn bao nhiêu đều phải hạ hết, vì lối đó không nên khinh dễ đâu.