Ai nghe tài-phú hồng-mao luận vậy cũng đều ngó chàng va.
Tên Bên-lông bèn trả lời rằng: Đó rồi chúng tôi hạ hết bườm để cột không mà chạy.
Tài-phú hồng-mao nói:
— Chạy vậy mà tàu Pha-ra-ông củ quá chịu sao nổi.
— Bỡi vậy cho nên không khỏi bao lâu tàu bị sóng vậc qua vã lại bèn nức lường phá nước. Cạp-bì-tên kêu tôi mà nói rằng:
— Bên-lông ôi! Tao chắc tàu phá nước rồi, giao lái cho tao cằm, mầy đi xuống hầm coi thử quã vậy chăng?
Tôi liền trao tay lái, chạy xuống hầm thì thấy nước vô đã tới rúng tôi rồi. Tôi chạy lên hô lớn rằng: Bạn bè phải áp lại thục nước! mà thục chừng nào nó vô chừng nấy. Tôi bèn nói rằng:
— Ôi thôi, tàu muốn chìm thì để cho nó chìm, hơi sức nào mà thục, chết một lần, chớ không lẽ chết hai lần hòng sợ nà.
Ông Cạp bì-tên la tôi rằng:
— Sao mầy lại đi làm gương xấu cho bạn bè bắt chước vậy, mầy sẽ coi tao. Nói vậy rồi ổng chạy vào phòng lấy hai cây súng sáu lòng cằm một tay một cây, chạy lại gần anh em tôi mà nói lớn rằng:
— Đứa cả gan không chịu thục nước thì tao bắn nó bể óc.
Tên tài-phú hồng-mao nói:
— Làm hẳn vậy mới được cho.
— Nghe vậy đứa nào cũng sợ, hết sức lo thục nước. May sao trời tạnh gió. Song nước cứ chảy vô tàu hoài, một giờ đồng hồ thêm vài phân. Coi thì không ra chi, song trọn ngày đo lại nước bò lên thêm hơn sáu bảy tấc, dò coi từ đáy tàu tới mực nước có hơn 1 thước bề sâu rồi.
Cạp-bì-tên thấy vậy bèn nói rằng:
— Thôi, mình đã làm hết sức mà cứu không nổi, sau ông Mo-ren có hay không trách mình được. Ấy vậy bây giờ bỏ cù-lặp xuống biển lo mà thoát nạn, cho mau chớ trể.
— Dạ, bẫm ông chủ, chúng tôi thiệt tình thương mến chiếc Pha-ra-ông lắm, song mạng con người quí trọng hơn, nên khi chúng tôi nghe ông Cạp-bì-tên nói vậy, chúng tôi liền chạy đi thòng cù-lạp xuống biển. Bạn bè xuống rồi mà ông Cạp-bì-tên không chịu xuống, bảo anh em chúng tôi xạt đi. Tôi không nghe nhảy lên bon ôm đại ổng mà quăng xuống cù-lạp rồi tôi nhảy theo, cù-lạp vừa giang ra thì bon tàu bựt nỗ tiếng to hơn súng đồng.