Bước tới nội dung

Trang:Tiền-căn báo-hậu (前根報後) Volume 8 by Kỳ-Lân-Các (Gilbert Trần Chánh Chiếu).pdf/11

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Trang này đã được hiệu đính, nhưng cần phải được phê chuẩn.
— 261 —

mà dững dưng. Khi ấy mặt trăng đang tỏ rạng chiếu vào cảnh ấy, thấy ở chặn giữa thì nàng Ri-ta đang nằm dưới đất bất tĩnh nhơn sự, bên kia chủ trại đang thủ thế, còn bên nọ Cạt-li-ni đứng sửng như trời trồng.

Chủ trại bèn nói với Cạt-li-ni rằng:

— Sao, mầy đã cho trẻ đem thơ cho Tri-lâm hay chưa?

— Tôi đã sai mục đồng đi rồi, mai sáng 9 giờ Tri-lâm sẻ đem bạc đến đây.

— Vậy thì tốt. Nay ta nên vui chơi một đêm, vì con nhỏ nầy có duyên lắm, thật tao khen mầy biết lựa tình-nhơn đa. Song tao không phải tham hương, tiếc ngọc một mình, để tao dắc nó về trại cho bây bắt thăm mà vần công với nhau, ấy là cuộc chủ trại và lâu la cùng nhau cọng lạc.

— Thế thì chủ trại đành lòng giao Ri-ta cho lâu la xài vần công hay sao?

— Không lẻ ta phải bỏ luật chung mà vị nàng Ri-ta vậy?

— Tôi tưởng vì chủ trại thấy tôi khẩn cầu mà...

— Mầy với lâu la cùng nhau đồng thể, chả phải hơn chúng bậc nào, mà ta phải chổ chừa chổ đẽo kìa?

— Chủ trại nói nhằm lẻ.

— Song mầy phải giữ lấy bổn phận, chẳng kíp thì chầy phiên mầy sẻ tới.

Cạt-li-ni khi ấy nghiến răng gần bễ.

Chủ trại nói:

— Thôi, hãy theo ta về trại. Đi hay không?

— Tôi đi.

Chủ trại và đi và coi chừng Cạt-li-ni, vì sợ nó bắn lén, song thấy nó không có bộ làm quấy như vậy, mà cứ đứng gần bên cội tùng khoanh tay nhìn trân Ri-ta. Chủ trại thấy vậy nghi dạ, sợ Cạt-li-ni bồng Ri-ta chạy trốn chăng. Song chủ trại vì đã phỉ nguyện rồi không thèm vỉ tới, vả lại số bạc 300$ mà chia sả ra cho lâu la thì mỗi đứa chẳng được là bao nhiêu, nên va cứ việc bỏ đi về trại. Nhưng khi chủ trại mới bước chưn vào rào thì liền thấy Cạt-li-ni đã theo kịp bén gót.

Lâu la thấy chủ trại về bèn la:

— Bắt thâm, bắt thâm!

Cả đám và la và nhảy nhót xoang qua đảo lại nhấp nhán trước ngọn lửa coi ra tuồng như là quỉ ở dưới địa ngục đang tấm lửa vậy.