Chủ trại gặt đầu ừ, lâu la bèn xúm nhau viết tên mỗi đứa bỏ vào thùng, thậm chí tên Cạt-li-ni cũng không chừa, rồi bảo tên lâu la nhỏ tuổi hơn hết thò tay vào mà bắt một tấm đem ra. Thâm thứ nhứt là tên Gia-huô-la-xi-ô là tên lâu la bị Cạt-li-ni đập ly rượu vào bản mặt đó, xẻ một đường che hẻ từ màng-tang tới miệng, máu còn đang chảy ròng ròng.
Gia-huô-la-xi-ô thấy mình được độc đắc mừng la ó dậy, rồi nói rằng:
— Thưa chủ trại, hồi nảy Cạt-li-ni chê tôi, không chịu cụng ly với tôi, nay xin chủ trại bảo nó cụng ly chúc mừng cho tôi, có lẽ nó vị chủ trại mà cụng chăng.
Ai nấy trông Cạt-li-ni rầy coi chơi, té ra Cạt-li-ni tĩnh táo như thường, bèn lấy ly rót rượu cụng với Gia-huô-la-xi-ô mà nói:
— Tao chúc mừng cho mầy.
Cụng ly rồi uống róc một hơi, đoạn ngồi xuống mà nói với lâu la:
— Nay giờ tao chạy mệt quá bây giờ đói bụng, còn đồ ăn cho tao ăn với.
Lâu la bèn vổ tay khen rộ, đoạn áp lại đống lữa mà ăn uống, còn Gia-huô-la-xi-ô thì chạy ra ngoài đi kiếm Ri-ta đặng gầy cuộc mây mưa.
Cạt-li-ni cứ việc ăn uống như thường, mặt không có sắc buồn.
Lâu-la thấy vậy lấy làm lạ lắm, kế nghe sau hè có tiếng khua động, có người muốn vào trại, lâu-la day lại thì thấy Gia-huô-la-xi-ô bồng Ri-ta bước vô. Ri-ta nằm trên tay Gia-huô tóc tai dã dượi, đầu cổ chôm bôm. Khi Gia-huô đi vào gần lữa thì lâu-la thấy rỏ nàng Ri-ta mặt xanh như chàm, còn Gia-huô diện mạo thất sắc. Ai ai cũng đều kinh khũng, đứng dậy mà dòm, còn Cạt-li-ni cứ việc ăn uống như thường, không động dụng chút nào. Gia-huô cứ việc bồng Ri-ta đi đến gần chủ trại, để nàng nằm xuống đất dưới chưn chũ trại, thì lâu-la mới rỏ là nàng Ri-ta đã bị đâm một dao giữa ngựt, cây dao hởi còn cậm dính đó, thì lâu la dòm Cạt-li-ni, thấy vỏ dao đeo theo mình nó trống trơn. Chũ trại liền hỏi:
— Nếu vậy thì bây giờ ta mới hiễu vì cớ nào mà Cạt-li-ni ở náng lại không về một lược với ta rồi.