Thường lề quân giã-man hể thấy ai mạnh bạo, cang đảm thì hay phục, tuy trong đám lâu-la ít đứa dám làm như rứa, mà cả thảy đều hiểu đây là Cạt-li-ni tra tay đâm nàng Ri-ta, chớ chẳng ai đâu.
Cạt-li-ni thấy vậy liền lấy tay vịnh súng bước tới mà nói rằng:
— Trong đám lâu-la còn ai dám tranh lấy nàng Ri-ta chăng?
Chủ trại nói:
— Không, nay nó thuộc về phần mầy trọn.
Cạt-li-ni bèn ôm xốc thây Ri-ta mà vát đi ra khỏi trại.
Chủ trại liền dạy lâu la phân khắc vọng canh như mổi ngày, đoạn đi ngũ, lâu-la cũng đi kiếm chổ ngũ chung quanh đống lữa.
Qua nữa đêm thình lình ba vọng canh truy hô, thì chủ trại và lâu-la thức dậy ráo mà dự bị. Đây là Tri-lâm cha nàng Ri-ta đem bạc đến mà chuộc con. Tri-lâm bước vào trại trao cho chủ trại một gói bạc 300 đồng mà nói rằng:
— Tôi đem bạc nầy mà chuộc con tôi, xin chủ trại trã con Ri-ta lại cho tôi đem về nhà.
Chủ trại không thọ lảnh cũa ấy bèn bảo Tri-lâm theo ra ngoài. Chủ trại dắc ông già đi một hồi gặp Cạt-li-ni đang ôm thây nàng Ri-ta ngồi dưới cột tùng, thì nói với Tri-lâm rằng:
— Ngươi hãy bảo Cạt-li-ni trả con Ri-ta lại cho ngươi.
Nói rồi bỏ về trại.
Ông già đứng đó sững sờ, nghi trong lòng chắc đây có cuộc đại họa. Ông già ráng gượng đi lại gần cội tùng mà xem cho hãn dạ.
Khi Cạt-li-ni nghe ông già đi gần đến, bèn ngước đầu lên thì ông già mới thấy mặt con, vì hồi nảy Cạt-li-ni cứ ôm đầu Ri-ta vào ngực chặt cứng.
Cạt-li-ni cũng nhìn biết là ông già bèn nói rằng:
— Nãy giờ tôi đợi ông.
Ông già dòm cận thấy con mình bị chết đâm bèn la lớn:
— Sao mầy cã gan dám giết con tao?
— Vì chủ trại đã cường dâm Ri-ta. Vẫn tôi là tình-nhơn cũa Ri-ta, thấy vậy chịu không nỗi, bèn giết chết Ri-ta, vì nếu để nó sống thì nó sẻ bị đám lâu-la thay phiên dâm loạn.