Họ còn nói nhiều chuyện tàng bạo cũa tên chủ trại nầy nữa,
Bỡi ấy cho nên cả xứ khi nghe tên Cự-cư-mê-tô thì ai cũng rởn ốc, rùn mình.
Hằng ngày thằng Huậm-ba và con Tê-rê-xa thường hay nói chuyện ấy với nhau luôn.
Tê-rê-xa khi nghe nói chuyện dữ tợn vậy thì sợ, Huâm-ba dổ dành bảo đừng lo, vì nó có tài bắn bá phát bá trúng, không sao đâu mà phải kinh hải.
Song xuân lại thu qua, hai trẻ càng ngày càng triếu nhau, nên cùng nhau đã thệ hãi minh san rằng: hể Huậm-ba 20 tuổi, Tê-rê-xa 18 xuân thì sẻ cùng nhau phối hiệp duyên lành, vì cả hai đều là con mồ côi, không cần phải xin phép ai, một cho hai chủ nhà hay thì đũ. Đúng kỳ hai trẻ đã kết duyên cang lệ.
Ngày kia vợ chồng đang bàn luận việc trình đồ, bổng nghe đàng xa có ai bắn lại 2, 3 tiếng súng, rồi thình lình thấy ở trong bụi gần đó có một người chạy ra, lại gần vợ chồng mà nói rằng:
— Họ kiếm bắt tao, hai đứa bây giấu giùm tao được chăng?
Vợ chồng nghi tên nầy là một tay ăn cướp, song trong xứ Rô-ma người điền phu hay mến kẻ cướp móc, hể gặp dịp thì không từ nan. Huậm-ba bèn chạy lại hang đá cũa mình, giở cửa hang mà chĩ cho tên ấy chun vào đó trốn, rồi đậy cữa lại mà đi ngồi gần Tê-rê-xa đàm đạo như thường.
Cách một lát có 4 lính mã-kị ở trong rừng chạy ra, ba tên dòm ngó giáo giác tứ phía, còn một tên thì đang dẩn một tên tội nhơn mới bắt được dọc đường, Ba tên mả-kị thấy vợ chồng Huậm-ba liền chạy lại hỏi dọ. Chúng nó khai không thấy gì hết. Ba tên lính bèn nói:
— Cha chả uổng lắm, vì tên ăn cướp chúng ta đang kiếm bắt đây là chủ trại.
Vợ chồng vùng hỏi:
— Có phải là Cự-cư-mê-tô chăng?
— Phải, nhà nước hứa hể ai bắt được thì sẻ được thưỡng 1000 đồng vàng, như bây biết nó trốn đâu, hảy chĩ ra thì ta chia cho bây 500 đồng.
Vợ chồng ngó nhau, ba tên lính thấy vậy tưởng đã đắc kỳ sở nguyện rồi. Song Huậm-ba nói: