— Vợ chồng tôi muốn lãnh thưởng lắm chớ, song không thấy, biết đâu hòng chĩ.
Ba tên lính nghe nói vậy bèn bỏ đi đáo soát cùng xứ mà kiếm không có, lần lần bỏ đó đi mất.
Huậm-ba bèn chạy lại mở cửa cho chủ trại ra. Vẩn chủ trại khi ngồi trong hang dòm kẹt cữa thấy vợ chồng trẻ nhỏ không chịu nộp mình, nên va bèn lấy ra một túi vàng mà đền ơn cố cập.
Huậm-ba từ chối không chịu lấy, còn Tê-rê-xa thì ngó túi vàng thèm lem lẻm. Chủ trại dòm thấy biết ý, nên khi từ giã ra đi, chủ trại cứ ngó ngoái lại sau mà xem nàng Tê-rê-xa hai ba lần rồi mới bỏ đi mất. Hèn lâu không nghe ai nói đến tên chủ trại nữa.
Kế ngày chưng cộ đã gần tới, chủ nhà Huậm-ba là ông Bá-tước Xăn-phê-lích nói ngày ấy tại nhà ngài sẻ có bày cuộc múa hát (khiêu-vỏ), nam thanh nử tú sẻ tề tựu tại đó mà khoe duyên khoe tài.
Huân-ba bèn xin phép ông chủ nhà cho vợ chồng nó trà trộn theo sấp nô bộc đi coi lể chơi. Ông chủ nhà chịu cho.
Cuộc bày ra đây là ông chủ nhà có ý làm vừa lòng con gái mình là tiểu-thơ Cạt-mê-la, một trang với Tê-rê-xa mà Tê-rê-xa tuy con nhà hàn vi chớ nhan xắc không kém chi tiểu-thơ phân nào.
Đến ngày khiêu-vỏ nàng Tê-rê-xa mặc áo tốt, trang điểm phấn dồi. Huậm-ba cũng mặc áo tốt. Vợ chồng trà trộn với đoàn nô bộc.
Trong đền chưng diện hựt hở, thiên hạ đô hội đến chơi. Đúng giờ khiêu-vỏ thì đâu đó có đôi, ôm nhau mà nhảy nhót. Song tiểu-thơ xem lại thì thiếu một đôi, bèn ngó chung quanh coi có ai xứng mặt đặng chọn mà mời vào. Kiếm hồi lâu không được, ông chủ nhà bèn nhớ trực đến Tê-rê-xa, nói cho tiểu-thơ hay, tiểu-thơ cho người đi mời. Huâm-ba tánh hay ghen, mà cực chẳng đã phải cho vợ ra đứng bắt cập nhảy múa với con nhà trâm anh phiệt-duyệt. Vợ đang nhảy múa thì chồng đứng ngó lườm lườm. Chừng bận múa thứ nhứt đã mãng, Huậm-ba kéo vợ đi mất. Qua bận thứ nhì tiểu-thơ cho trẻ đi kiếm Tê-rê-xa mà kiếm không đặng.