Bước tới nội dung

Trang:Tiền-căn báo-hậu (前根報後) Volume 8 by Kỳ-Lân-Các (Gilbert Trần Chánh Chiếu).pdf/19

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Trang này đã được hiệu đính, nhưng cần phải được phê chuẩn.
— 269 —

người bắt vợ nó đó là chủ trại Cự-cư-mê-tô. Số là từ ngày chủ trại nhờ vợ chồng Huậm-ba mà khỏi chết, bèn sanh khối tình thương nhớ Tê-rê-xa là vợ Huậm-ba, nên thừa dịp đến bắt đặng đem về sơn trại mà ân ái. Ai dè cao nhơn tất hửu cao nhơn trị, nay bị mặt mày vùi cát mà hồn vía ra ma, thây phải quạ ăn.

Huậm-ba bèn lột áo quần của Cự-cư-mê-tô mà mặc vào đặng cho xứng với Tê-rê-xa đã mặc và đeo đồ cũa Tiểu-thơ là con chũ nhà đó vậy.

Ai khi ấy mà đi ngan qua đó mới lấy làm lạ, là vợ chồng thằng chăn trừu sao nay lại ăn mặc quá hàng trâm anh như thế.

Huậm-ba bèn nói với vợ rằng:

— Nay mầy bằng lòng cùng tao hoạn nạn tương cứu, sanh tữ bất ly chăng?

— Bằng lòng.

— Ấy vậy ta hảy bỏ đây mà đi lập tức.

— Đi đâu thì tôi cứ theo anh mãn nhứt đại thôi.

Nói rồi vợ chồng dắc nhau đi kiếm sơn trại cũa Cự-cư-mê-tô. Vợ chồng vạch bụi, tuôn bờ hèn lâu mới tới vọng canh thứ nhứt. Ăn-cướp thấy dạng đi bèn rườn súng hỏi đi đâu. Huậm-ba nói:

— Đi kiếm sơn trại có chuyện.

— Hãy đi theo ta đây.

Lâu la dắc vợ chồng lên sơn trại thì có phó chủ trại ra khách, hỏi đi có chuyện chi, Huậm-ba nói:

— Vẩn tôi đã nhàm nghề chăn trừu, muốn nhập lỏa với bọn ông.

— Ta lấy làm mừng lắm.

— Song tôi không phải đến đây mà làm lâu la thường vậy đâu.

— Vậy chớ ngươi muốn làm chức gì?

— Tôi chỉ muốn làm chánh chủ trại thôi.

— Ngươi có tài nghề công cán chi mà dám đèo bòng chức cao dường ấy?

— Vẫn tôi đã giết chết chủ trại ông rồi. lấy áo quần đang mặc trong mình đây, tôi đã đốt phòng tiểu-thơ là con chủ nhà tôi mà lấy đồ nữ trang cho vợ tôi mang đó.

— Ấy vậy thì đủ lẻ, đáng mặt làm chủ trại mà cai quản chúng ta rồi.