đằng chuyền mà xuống, đi đến gần người đứng dưới mà nói rằng:
— Dạ, thưa Đại-nhơn, có khi tôi làm cho Đại-nhơn nãy giờ phải chờ đợi tôi chăng. Tôi đi trể chừng vài phúc, vì đồng hồ nhà thờ La-trăn mới gỏ 10 giờ đó.
— Ấy là tại ta đến đây trước giờ kỳ ngộ chớ chẳng phải tại ngươi đến trể, ta cũng tưởng là tại ngươi mắc chuyện nên mới đến trể chút đỉnh.
— Dạ, tôi phải đợi tại khám Xanh-tăng-rờ mà năn nỉ hết hơi mới nói chuyện được với tên Bếp-bô.
— Bếp-bô nào?
— Dạ, Bếp-bô là người giúp việc trong thiên-lao, tôi mỗi tháng có châu cấp tiền bạc cho nó đặng rõ biết công chuyện trong khám.
— Như thế thì ngươi là một tay rất cẩn thận.
— Dạ, ở đời phải tiên phòng, biết đâu may đâu rủi, nếu ngày kia tôi bị lọt vào khám như thằng Bếp-bi-nô, thì sẻ có người trợ lực đặng thoát vòng lao lý chớ.
— Vậy thì ngươi đã rỏ được việc chi?
— Dạ, Bếp-bô nói với tôi rằng ngày thứ ba nhơn cuộc chưng cộ sẻ chém hai tên tù xử tữ tại Rô-ma, ấy là lệ thường xưa nay mỗi năm hằng có vậy. Hai đứa tội-nhơn bị chém đó, sẽ một đứa tên là Rông-dô-lô là đứa đã cả gan giết thầy cả là cha nuôi của nó, thiệt là đáng kiếp, khó thương. Còn tên thứ nhì là thằng Bếp-bi-nô, thiệt rất tội nghiệp quá.
— Tại bây quá quắc chẳng những làm cho Giáo-hoàng Chánh-phủ phải kinh khủng, mà các nước lân cận cũng đều sợ hải, nên chánh phủ phải làm gương thị chúng.
— Dạ, Bếp-bi-nô nó không phải lâu-la của bọn tôi. Nó là đứa chăn trừu, quan bắt tội nó sao đi cả gan lén đem đồ ăn cho chúng tôi dùng trong lúc bị quan binh vây nghẹt.
— Như thế thì nó là đứa đồng lõa với bây, còn gì nữa hòng chối. Song le quan còn vị nó, dùng gươm máy mà chém, chớ phải quan bắt được chúng bây thì chắc họ đập chết. Vả lại chém gươm máy vậy đặng cho dân xem chơi luôn thể, vì ở đời chẳng thiếu chi là cuộc chơi thú vị.
— Các cuộc chơi thú vị ấy chưa đủ vui, tôi đang tính bày cuộc thú vị thêm cho dân coi chơi luôn thể.