— Đây chắc là ngươi toan làm đều chi quấy nữa đây chẳng sai?
— Dạ, tôi sẵn lòng đều chi cũng sẽ dám làm, đặng cứu thằng Bếp-bi-nô, vì nó có lòng trung hậu với tôi mà bị nạn, nay không lẻ tôi đành lòng bỏ nó. Nếu không vậy thì tôi sẻ hổ thầm với lương tâm tôi lắm.
— Ngươi tính làm cái gì đó?
— Dạ, tội sẻ đặt hai chục tên võ-sĩ đứng chung quanh giàng chém đó, hể lính dẩn thằng Bếp-bi-nô tới nơi, thì tôi ra lịnh, chúng nó liền rút đao ra, áp lại đoạt tù.
— Ngươi bày kế đó nghe ra lộng hiểm, chẳng bằng cái mưu của ta đang trù nghĩ đây.
— Dạ, mưu của Đại-nhơn thể nào?
— Ta tính dùng 1 muôn đồng bạc đi hối lộ một ông quan kia đặng xin đình để qua sang năm hể chém Bếp-bi-nô, rồi ta dùng 1 ngàn đồng hối lộ với ngục-tốt cho nó vượt ngục.
— Đại-nhơn tưởng làm vậy chắc thành công chăng?
— Chắc như ba bó một giạ.
— Dạ, xin Đại-nhơn cắc nghĩa.
— Khó gì mà không hiểu, vẩn bây thì hay dùng gươm đao súng ống làm ngang, chớ ta chỉ dùng tiền bạc im hơn. mà hay hơn, vì đa kim ngân phá luật lệ. Ấy vậy bây nên để cho ta tính cho.
— Song, nếu Đại-nhơn làm mà không thành công, thì chúng tôi cũng sẵn lòng thi kế.
— Bây cứ đề phòng, song le ta chắc làm sẻ nên việc.
— Dạ, mốt đây là ngày thứ ba, còn có một ngày nữa, Đại-nhơn chớ quên.
— Phải, mà 1 ngày có 24 giờ, mỗi giờ có 60 phút, mỗi phút có 60 sao, nội trong tám muôn, sáu ngàn, bốn trăm sao đồng hồ thì thiếu gì giờ mà làm công chuyện cho nên.
— Nếu Đại-nhơn tính được, làm sao cho chúng tôi hay?
— Khó gì, vẫn ta đã mướng ba cái cữa sổ tại nhà hàng Rốt-bô-li mà xem cộ. Nếu ta làm thành việc thì hai cữa hai bên ta treo vãi vàng, còn cữa giữa treo vãi trắng có đính chữ thập đỏ.
— Dạ, vậy được. Mà Đại-nhơn tính cho ai đem giấy rỗi đến giao cho tã đao đình thủ.
— Ngươi hãy sắm sẳn cho ta một đứa giã dạng thầy tu, lãnh tờ rỗi đem đến giao cho tã đao.