ở hòn vô chủ đây, tướng tá giống hệt người hồi hôm đứng tại Diển-trường mà nói chuyện riêng với ăn cướp đó.
Nam-tước bèn day lại hỏi phu-nhơn:
— Phu-nhơn có biết người chồng cô Hy-lạp đó chăng?
— Không.
— Hổm nay phu-nhơn không có ý xem người ấy sao?
— Thói I-ta-li không có vậy, cứ biết tình-nhơn mình, chớ không hề biết đến ai nữa.
— Dạ, tôi quên, xin chịu tội.
— Đâu nà, đưa ống dòm tôi xem thữ... Cái người sao in xác chết mới sống lại vậy, mặt mày xanh lét như mặt ma kià?
— Diện mạo như vậy lâu nay không hề đổi.
— Té ra công-tử có quen thuộc người đó, thì hảy nói cho tôi rỏ là ai.
— Tôi nhớ có gặp người nầy một lần, tướng tá hồi đó làm sao thì bây giờ cũng vậy, không khác chút nào.
— À phải, người như vậy, hể thấy một lần thì trí khôn ta nó bắt nhớ luôn chẳng hề quên được. (Phu-nhơn và nói và dùn mình).
— Phu-nhơn tưởng người ấy sao?
— Tôi tưởng người ấy là ma-lai[1] (vampire).
— Để tôi đi coi cho biết người ấy là ai.
— Xin công-tử chớ đi, tôi tính cậy công-tử đưa tôi về nhà.
— Phu-nhơn sợ hay sao?
— Làm sao không sợ, giống ma-lai nó ngổ lắm. Bi-rông tiên-sanh có tả diện mạo ma-lai cho tôi nghe một lần, nay mặt mày tướng tá người nầy giống hệt ma-lai.
Công-tử mai sẻ đi tìm kiếm người ấy mà coi. Còn tối nầy phải ở đây đặng vãng hát đưa tôi về.
Mà thôi, đễ tôi về bây giờ, công-tử đưa tôi đi, vì ở nhà có khách.
Nghe phu-nhơn nói vậy Nam-tước khó từ nan, bèn lấy nón đưa phu-nhơn về nhà. Khi về đến nơi không thấy khách. Nam-tước phiền. Phu-nhơn cười và nói:
- ▲ Ma-lai ở xứ mình hay ưa ăn phẩn, chớ ma-lai ở bên Tây ưa hút máu người.