Bước tới nội dung

Trang:Tiền-căn báo-hậu (前根報後) Volume 8 by Kỳ-Lân-Các (Gilbert Trần Chánh Chiếu).pdf/28

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Trang này đã được hiệu đính, nhưng cần phải được phê chuẩn.
— 278 —

— Tôi thấy mặt người đó tôi sợ quá, nên kiếm chuyện nói cho công-tữ đưa tôi đi về.

Nam-tước mĩn cười. Phu-nhơn thấy vậy nói:

— Chuyện nầy không nên cười, tôi khuyên công-tữ hảy về ngũ rồi mai hể đi kiếm, vì tôi sợ công-tữ còn vấng vít bóng vía tôi mà chuyền hơi cho ma-lai nó đánh mùi làm khốn tới tôi chăng.

Phu-nhơn nói rồi từ giã công-tữ vào phòng đóng cữa mà ngũ. Nam-tước đi về Lon-đôn-lầu thấy Tữ-tước đã về trước thay đồ mát nằm ghế phô-tơi mà hút thuốc xi-gà, khi thấy Nam-tước về bèn ngạo rằng:

— Tôi tưởng Công-tữ sáng mới về.

— Công-tữ thiệt là cổ quái lắm! Cứ nghi cho đờn bà hay cống-độ làm sao chớ. Hổm nay hỏng việc hoài mà chưa bỏ cái tư tưởng sai siễn như vậy.

— Thấy vậy làm sao không lầm, họ nói to nhỏ với mình, họ nắm tay mình, họ cười mín chi với mình, họ biểu mình đưa họ về nhà, rồi ăn trợt thiệt là kỳ, chớ chi đờn bà Ba-ri mà làm như thế thì còn gì là duyên.

Đờn bà xứ nầy vậy hết, chớ không phải là cuộc huê ghẹo bướm đâu, mà hồi nảy công-tữ không thấy phu-nhơn kinh khủng sao?

— Kinh khủng cái gì, cái người đứng sao lưng cô Hy-lập đó là người thường nhơn như ta vậy, ăn mặc đàng hoàng, diện mạo có hơi xanh, như vậy mới ra mặt nhà phong lưu chớ, tôi muốn diện mạo tôi được cái màu xanh như vậy mà không được, cái gì lại sợ.

— Mà công-tữ có lại gần xem kỉ, nghe giọng nói ra thể nào chăng?

— Va nói tiếng Hy-lập.

— Thôi, quả rồi.

— Quả cái gì?

Nam-tước không trả lời mà lại hỏi:

— Hồi tôi đưa phu-nhơn về nhà, công-tữ ở lại có đi đâu không?

— Không, tôi đi lại gần dòm cho rỏ người ấy là ai, rồi về đây nảy giờ nằm trù nghĩ một chuyện ngộ quá,

Chuyện chi ngộ quá nói nghe coi.