— Chừng đó mới khó kiếm nữa, là vì bộ hành tứ phương đến cả muôn thêm.
— Thôi, ta chớ khá lo việc hậu lai, mình cứ việc đặng buỗi nào hưởng theo buỗi nấy.
— Mà ít nữa phải mình mướng được một cái cữa sổ thì còn khá.
— Cữa sổ đặng coi ra đâu?
— Coi ra Đại-đình-nhai chớ coi ra đâu!
Đầu-gia nghe luận vậy bèn nói:
— Phải đa, có thế nào mà mướng được. Tại đền Đô-ri-a còn sót lại một cái mà họ cho ông hoàng Nga-la-tư mướng mổi ngày là 20 đồng vàng.
— Nhị vị Công-tử nghe vậy sững sờ, chỉ lấy mắt nhìn nhau thôi, đoạn Nam-tước nói:
— Thôi, tôi tưởng chúng ta nên qua thành Huê-ni mà coi chưng cộ thì hay hơn, vì đó nếu mướng không được xe cũng còn có huê-lầu-thuyền.
— Không đâu, tôi đã quyết coi chưng cộ tại Rô-ma, thì dầu mướng không được xe, tôi sẻ dùng cây cà-khiêu mà đi coi cũng đành lòng.
— Ừ, ừ! Nếu không mướng xe được, mình sẻ đi cây cà-khiêu chơi, mặc y phục theo sấp chăn chiên ở tĩnh Lán-biển, hoặc là đội lốt dơi quạ, thì thắm lắm phải chơi đâu.
Đầu-gia hỏi?
— Vậy chớ Nhị vị Công-tử muốn mưóng xe đặng du-ngoạn từ ngày nay cho đến Chúa nhựt chăng?
— Làm sao không mướng, vậy chớ ngươi tưởng hai ta đây tính lội bộ như mấy bợm lôi thôi vậy sao?
— Tôi xin vâng lời Nhị vị Công-tử, song tôi phải chường cho Nhị vị Công-tữ hiểu: mổi ngày phải trả cho chủ xe 6 đồng bạc, họ mới chịu.
— Thôi đi, ta có qua chơi đây nhiều khi, đã biết giá cả xe ngày thường, ngày Chúa nhựt, và ngày lể rồi. Vẩn ta chẳng phải như tay cự phú ở lầu nầy, nên ta cho ngươi biết trước ta đành lòng mướng xe ấy ba ngày giá là 12 đồng, thì ngươi cũng còn lợi bộn bàn trong đó.
— Dạ, xin Nhị vị công-tử trả thêm.
— Thôi nà. Nếu ngươi còn đòi thêm, thì ta đi lại chủ xe mà định giá, vì ta quen thuộc với nó, từ thuở nay nó giựt