Bước tới nội dung

Trang:Tiền-căn báo-hậu (前根報後) Volume 8 by Kỳ-Lân-Các (Gilbert Trần Chánh Chiếu).pdf/7

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Trang này đã được hiệu đính, nhưng cần phải được phê chuẩn.
— 257 —

— Đầu-gia kiếm chuyện nhát hai anh em ta, có lẻ đâu ngày nay mà tại Rô-ma còn ăn cướp như vậy nà?

— Dạ, tôi mô dám nhát nhị vị công-tử. Tôi sợ nhị vị công-tử bị hại, nên bỏ công việc lên đây cho chư-tôn hay.

— Nếu vậy thì thuật chuyện ăn-cướp cho anh em ta nghe.

— Dạ, thưa nhị vị công-tử, ở tại Rô-ma hể tối rồi thì chẳng ai dám rời khỏi cữa thành, vì hể ra đi cách chừng 50 thước mà thôi, thì đã bị ăn cướp nó chận đường mà giựt gói rồi.

— Nếu anh em ta đem súng theo, chắc chúng nó không dám làm hung.

— Dạ, từ thuở nay không ai dám cự lại với chúng nó.

— Vì sao vậy?

— Dạ, vì chúng nó đông, ít nữa 12 đứa, đều có đem khí giái theo, làm sao mà cự nỗi.

— Tên Lui-gi huậm-ba đó lớn hay nhỏ, già hay trẻ?

— Dạ, số là tôi có quen thuộc với va, nên để tôi thuật chuyện lại hết cho nhị vị công-tử tường.

— Mà nó trẻ hay già?

— Dạ, va còn trẻ. Số là ngày kia tôi bị bắt, mà may va nhớ lại có quen lớn, nên va tha và va có cho tôi một cái đồng-hồ trái quít đáng 3000 quan và thuật hết việc tâm sự cho tôi nghe.

— Mà nó cao hay thấp.

— Dạ, tác trang Tử-tước vậy. Vẩn tên Lui-gi huậm-ba thuở nhỏ ở chăn trừu cho Bá-tước đờ Xăn-phê-lích ở gần biễn hồ Ga-bà-ri. Cha va cũng là người chăn trừu. Tuy va hồi đó mới được 7 tuỗi mà có tánh cừ khôi. Ngày kia va đến nhà cha sở mà xin học. Mà học làm sao được, vì mắc giử trừu cho người. Cha sở thấy vậy thương bèn dạy nó rằng: Vốn mỗi ngày ta đi làm lễ tại nhà thờ Bọt-gô, như con muốn học thì phải dắc trừu ra đón đường, khi cha làm lễ rồi trở về sẻ dừng chơn lại mà dạy con một ngày một chút.

Thằng nhỏ mừng lắm, nên mỗi ngày hể khi cha sở đi làm lễ trở về thì thấy nó đón đường. Cha sở bèn ngồi lại bên bờ đường lấy sách kinh ra mà dạy nó đọc. Làm vậy được ba tháng thì thằng Huậm-ba đã biết đọc chử chạy vo. Nó bèn xin cha sở dạy nó viết. Cha sở bèn viết cho