nghiệp phát cho nó một cây súng. Ngặt cây súng ấy đã hư bá, mà Huậm-ba không từ, bèn lãnh về làm bá khác chạm trỗ khéo lạ, nếu nó muốn bán, họ dám mua đến 20 viên bạc. Song vì Huậm-ba từ thuở có trí đã ước mơ cho được có một cây súng. Vì trong xứ nào bất câu hễ người mạnh bạo cang đãm thì hay ưa sấm súng. trước là hộ thân, sau lại săn bắn.
Từ đó Huậm-ba cứ lo tiền mua thuốc đạn, tập bắn, đụng vật chi cũng đều nhắm làm bia mà luyện tài. Chẳng khỏi bao lâu Huậm-ba bắn hay vô cùng, cả xứ đều nghe danh thì ai ai cũng kiên nể. Bởi vậy tuy Tê-rê-xa là gái xinh đẹp mà trai trong xứ không tay nào dám hó hé, vì Huậm-ba không vừa.
Tuy vậy mà hai trẻ không khi nào tỏ dấu hoặc nói ra rằng có tình thương nhau. Cùng nhau cứ việc chơi bời. Ngày lại tháng qua chẳng khác hai gốc cây tơ mọc gần nhau, đua nhau trổ nhánh, rể xen với rể dưới đất, nhánh lộn với nhánh trên không, hai đứa nay khó mà xa nhau, vì đã lân cận nhau hèn lâu, đã thành như đôi oan-ương, chư cập đỗ quyên (con quốc) rồi.
Tê-rê-xa khi ấy đã nên 2 tám, còn Huậm-ba đặng mười bảy xuân. Cũng trong lúc ấy thiên hạ đồn rằng tại núi Lệ-bi-ni có một đám ăn cướp tụ hội lập sơn trại mà cướp móc bộ hành. Tuy luật quan tại Rô-ma nghiêm nhặt mặc lòng, mà chẳng hề khi nào trừ tuyệt được. Vẩn tại thành Náp có một tên đầu đảng rất lung lăng, tên nó là Cự-cư-mê-tô, bị quan binh truy tầm quá, bèn chạy qua tị nạn nơi bờ sông Hà-ma-xinh mà tụ đảng. Trong xứ trẻ hoang nghe vậy đến nhập lỏa cũng nhiều.
Chẳng khỏi bao lâu Cự-cư-mê-tô danh thinh như sấm.
Ngày kia nó vào làng bắt con gái người. Mà luật riêng ăn cướp đã bày, hể đứa nào bắt được đờn ba con gái thì nó có phép hoang dâm trước rồi giao lại cho đám lâu la bắt thăm mà chuyền lao nhau cho đến chết mời thôi.
Như cha mẹ con gái ấy, hoặc chồng con giàu có, thì sai người đến chuộc, bằng thất tín thì khó toàn tánh mạng.
Vẩn đứa con gái bị bắt khi ấy tên là con Ri-ta, con một người Tri-lâm ở làng Phổ-xi-nôn, Vẩn khi trước nó đã có tư tình với một đứa lâu la trong đám ấy tên là thằng Cạt-li-ni.
Lúc ăn cướp bắt đem về sơn trại thì nó thấy Cạt-li-ni, nó liền xin cứu mạng. Song luật ăn cướp bày ra đã phân minh,