Bước tới nội dung

Trang:Tieng goi dan.pdf/87

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Trang này đã được hiệu đính, nhưng cần phải được phê chuẩn.
— 84 —

Gia-tô cũng dạy: yêu kẻ thù-địch cũng như bạn mình. Đã là người có trách-nhiệm với nước với đời mà muốn cho công việc được trót lọt hẳn hoi, hoàn-toàn được cái trách-nhiệm lớn lao ấy thì hai câu cách-ngôn của tiên thánh thật là cái phương-châm xử thế có một không hai; vì làm việc lớn gốc ở nhân-tâm, mình cư xử giao-tế mà đã đến thất nhân-tâm thì không phải là người biết làm việc nhớn nữa, không biết làm việc lớn thì còn vác mặt là một bực thượng-lưu trong xã-hội nỗi gì!

Ta phác họa cái bậc người vào bậc thượng-lưu thật hoàn-toàn xứng đáng ở trong xã-hội Việt-Nam ta bây giờ, cái tính tình như thế, cái phẩm-cách như thế, cái học thức như thế, cái tài-lược như thế, cái đảm-lực như thế, cho đến cái cách cư-xử giao-tế ở đời như thế, ta nhìn đi ngắm lại, không dám chắc là đã truyền được toàn-thần chưa? mà trong tâm mục ta thì thật đã thấy như một pho tượng long-thần thượng-lưu hiện hết kim-thân rồi vậy, nhưng chẳng hay ngày nào là ngày điểm nhãn mà ta được trông thấy pho tượng ấy khai quang?

CÁI SỰ-NGHIỆP CỦA BẬC THƯỢNG-LƯU TA ĐỐI VỚI XÃ-HỘI

Trong mấy bài trước ta đã phác họa cái tính-tình