Trang:Ton Ngo Binh Phap - Ngo Van Trien.pdf/117

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm
Trang này đã được phê chuẩn.
121
BINH PHÁP

Mai Nghiêu-Thuần rằng: không biết cái mưu của nước địch thì không thể dự bị kết giao với nước láng giềng để làm thế viện trợ.


Không biết cái hình hiểm trở lầy lội của núi rừng, không thể hành quân.

Tào-Công rằng: không biết trước chỗ quân đóng và hình của núi sông thì không thể hành quân được.


Không dùng hướng-đạo thì không thể được cái địa lợi.

Đỗ Hựu rằng: không dùng người quê ở vùng ấy để dẫn đường cho quân thì không thể được những đường sá tiện lợi.

Lý Thuyên rằng: vào cõi địch, sợ núi sông hiểm nghèo, đất cát lầy lội, giếng suối bất lợi, vậy phải sai người đưa đường để được cái địa lợi.


Cho nên việc binh lấy trá mà thành.

Đỗ-Mục rằng: dối trá bên địch khiến không biết tình thực của mình, rồi mới có thể làm nên sự thắng được.

Vương-Tích rằng: bảo lấy cong làm thẳng, lấv hại làm lợi đó.

Trương-Dự rằng: lấy biến trá làm gốc khiến quân địch không biết kỳ, chính của ta ở đâu, thì ta mới có thể làm nên chuyện được.


Lấy lợi mà động.

Đỗ-Mục rằng: thấy có lợi rồi mới cử động.

Trương-Dự rằng: thấy lợi sẽ động chứ không phát động xằng. Truyện nói: ba quân lấy lợi mà động.