Trang:Ton Ngo Binh Phap - Ngo Van Trien.pdf/157

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm
Trang này đã được phê chuẩn.
162
TÔN NGÔ


Phàm đất có suối tật.

Trước sau hiểm tuấn, nước chẩy ngang ở trong.


Giếng giời.

Bốn mặt cao tát, suối khe chẩy về.


Cũi giời.

Ba mặt cách tuyệt, dễ vào khó ra.


Lưới giời.

Cỏ cây chằng chịt, gươm mác khó giở.


Bẫy giời.

Thấp lội trơn bẩn, xe ngựa chẳng thông.


Khe giời.

Hai núi chạm nhau, đường hang chật hẹp. Sáu điều này đều do Mai Nghiêu Thần chua.


Thì phải kíp đi mà đừng gần.

Tào Công rằng: Núi sâu nước lớn là suối tật. bốn bề cao chính giữa thấp là giếng giời, núi sâu đi qua như trùm hum mờ mịt là cũi giời, có thể chăng lưới để bắt người là lưới giời, hình đất trụt hãm là bẫy giời, dòng suối trong núi hẹp hòi, hình đất sâu mấy thước, dài mấy trượng là khe giời.

Đỗ Mục rằng: Sách Quân-sấm nói: Hình đất trụt xuống, nước lớn tràn tới là giếng giời, khe núi hẹp hòi có thể chẹn người là cũi giời, nước khe trong rộng, không lường sâu nông, đường sá trơn lầm, không thông người ngựa là bẫy giời, đất nhiều hầm hố, cây chẹt đá nghẹt là khe giời, rừng cây mịt mù, cỏ lá rậm rạp là lưới giời.