Trang:Ton Ngo Binh Phap - Ngo Van Trien.pdf/280

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm
Trang này đã được phê chuẩn.
292
TÔN NGÔ

Tần kéo đến xứ Tây-hà, nhân sĩ nước Ngụy nghe tin, không đợi mệnh lệnh triệu mộ mà kẻ hăng hái muốn đi đánh có đến hàng vạn. Vũ-hầu vời Ngô-Khởi vào mà bảo rằng:

Lời dạy bảo của khanh ngày trước có hiệu quả đấy. Khởi thưa rằng: Thần nghe người có hơn kém khí có thịnh suy. Nhà vua thử phái 5 vạn người vô công, cho thần xuất lĩnh ra đương với giặc, nếu mà không thắng. xin chịu tiếng cười với chư hầu và mất quyền ở thiên hạ. Nay nếu có thằng giặc liều chết phục ở cánh đồng, nghìn người ra đồng, tất ai cũng đều phải vọ nhìn sói ngắm, vì sao thế? Vì sợ nó thốt nhiên vùng dậy hại mình. Cho nên một người liều mạng thì đủ làm cho nghìn người sợ. Nay thần đem số quân 5 vạn đều là những người muốn liều chết, thì đi đánh đâu cũng không ai có thể địch nổi. Vũ-hầu nghe theo, lại cấp cho 5 trăm cỗ xe và 3 nghìn con ngựa, Khởi đem đi đánh phá được 50 vạn quân Tần. Ây là cái công khích lệ kẻ sĩ đó. Trước khi đánh nhau một ngày, Ngô Khởi ra lệnh cho ba quân rằng: Các quân sĩ như quân xe quân kỵ và quân bộ đều phải theo mà chiến đấu với những quân ấy của bên địch, nếu xe không cướp được xe, kỵ không cướp được kỵ bộ không cướp được bộ thì tuy phá vỡ quân địch cũng đều không công. Vì thế mà cái ngày giao chiến, mệnh lệnh không phiền mà soi lừng thiên hạ.


HẾT