Trang:Ton Ngo Binh Phap - Ngo Van Trien.pdf/93

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Bước tới điều hướng Bước tới tìm kiếm
Trang này đã được phê chuẩn.
96
TÔN NGÔ

hoảng sợ, Công hợp đánh cả phá được, chém được Tháp-Đặc cùng những vị danh vương trở xuống.


Đánh mà muốn lấy được, phải đánh vào chỗ họ không giữ.

Đỗ Mục rằng: dọa đàng đông, đánh đàng tây, nhử đàng trước, úp đàng sau.

Trương Dự rằng: người giỏi đánh như dậy động trên chín lần giời, khiến kẻ địch không biết đâu mà phòng bị được, vậy chỗ nào ta đánh tức là chỗ kẻ địch không giữ.


Giữ mà muốn vững được, phải giữ cả chỗ họ không đánh.

Đỗ Mục rằng: chỗ không đánh còn giữ, huống hồ là chỗ đánh ư? Thái-úy nhà Hán là Chu Á Phụ khi đánh bẩy nước ở Xương-ấp, giặc đổ xô đến đóng ở góc đông nam, Á Phụ sai phòng bị ở góc tây bắc. Thoắt chốc giặc đem những tinh binh đánh góc tây bắc nhưng không vào được, phải trốn đi, Á Phụ đuổi theo phá vỡ.

Mai Nghiêu Thần rằng: giặc đánh vào phía tây của ta, ta cũng phải phòng bị phía đông.

Trương Dự rằng: người giỏi giữ như giấu ở dưới chín lần đất, khiến kẻ địch không thể lường được, họ không thể lường được thì chỗ ta giữ tức là chỗ họ không đánh. Chu Á-Phụ: giặc đánh đông nam mà phòng tây bắc cũng là một mối ở trong cái phương thuật đó.


Cho nên người giỏi đánh, quân địch không biết đâu mà giữ, người giỏi giữ, quân địch không biết đâu mà đánh.