Trang:Truyen ky man luc NVT.pdf/184

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Buớc tưới chuyển hướng Bước tới tìm kiếm
Trang này đã được hiệu đính, nhưng cần phải được phê chuẩn.
188
TRUYỀN KỲ MẠN LỤC

Tiêu đem đi. Hai người trông thấy nhau, nửa phần thương-xót, nửa phần mừng-vui; nhưng còn sợ Trụ-quốc biết ,đuổi theo bắt lại. Túy-Tiêu nói:

— Hắn chỉ là đồ yếu-hèn mà làm đến bậc Vệ, Hoắc[1]; kêu-xin chạy-chọt, lúc nào ở cửa cũng rộn-rịp những người ra vào, vàng bạc châu báu trong nhà, chồng-chất đầy-dẫy. Trừ ra gặp phải hỏa tai, của nả trong nhà ấy không biết có cách nào tiêu-mòn đi được. Nhưng tội đầy ác chứa, thế tất cũng chẳng được lâu. Có điều bây giờ họ còn đương thịnh, uy thế ấy cũng rất đáng sợ. Chi bằng ta ẩn hình náu vết, về trốn-lánh ở chỗ nhà quê, khỏi bày ra tai mắt mọi người để tránh cái vạ nguy-hiểm.

Sinh cho là phải, bèn bí-mật đưa nhau xuống hạt Thiên-trường, (Xuân-trường Nam-định) ở nhà một người bạn họ Hà. Năm Đại-trị thứ 7 Trụ-quốc vì cớ xa-xỉ mà phải tội. Sinh về Kinh-sư thi đỗ tiến-sỉ, vợ chồng ăn-ở với nhau đến già.


Lời bình

Than ôi! Người con trai bất trung, ông vua trung thường xấu-hổ lấy làm bề tôi, người con gái bất chính, kẻ sỉ trung thường xấu-hổ lấy làm vợ. Túy-Tiêu là một ả ca-xướng, chẳng là người chinh-chuyên, không hiểu Nhuận-Chi ham-luyến vì cái gì? Vì nàng hiền chăng? Nhưng hết là vợ họ Trương lại là hầu họ Lý[2]. Vì nàng đẹp chăng? Thì hết làm mê Hạ-sái lại làm hoặc Dương-


  1. Vệ Thanh và Hoắc Khứ-Bệnh là hai viên danh tướng đời Hán.
  2. Trương và Lý đây chỉ là những tên dùng để thí-dụ, do câu «Trương lang phụ nhi Lý lang thê».