ngắn-ngủi. Số là tôi đương gặp buổi khó-khăn, lòng còn bối-rối. Tôi vừa canh đen, thua nhẵn cả tiền rồi. Còn nữa đã có thằng Phòng-tinh thay lời tôi nói để mình hay. »
M. (Nói to với Phòng-tinh). — Tiền đã thua hết, lại còn gì nữa.
Ph. (Nói với M.). — Còn nữa là nghĩa thể này: Hôm qua bà cho ông tôi vay hai trăm bích-tôn, với ông tôi trong túi cũng có ít tiền nữa, thì đà thua ráo. Ông tôi lại thua chịch mất một nghìn đồng ê-cưu nữa. Đó là chỗ còn nữa. Ông tôi là người hay chữ, đã hạ bút viết, tất là có nghĩa, chứ không bao giờ thừa chữ nào cả. Nhứt tự bất khả tăng. Nhứt tự bất khả giảm.
N. (Hỏi Phòng-tinh). — Vậy cái hình đâu?
Ph. (Đưa cái hình ra). — Thưa bà, đây.
N. — Sao xưa nay tao không nghe ông mày nói chuyện với tao về vị bá-tước này bao giờ cả?
Ph. — Bẩm bà, người ấy ông tôi không có ý gì mà chim được, cho nên ông tôi cũng không tưởng đến mà nói với bà. Số là hôm nọ thầy trò vào sòng đánh bạc, mà gặp phu-nhân, quen nhau từ đó.
M — Thế thì bá-tước ấy là một vị bá-tước Sòng-bạc đó.