Ph. — Phu-nhân đến gạ ông con. Ông con nhân khi vui tính cũng đùa mà đáp lại đôi lời. Phu-nhân tưởng là thật, từ đó đem lòng dan-díu. Sáng hôm nay gửi hình lại cho ông con Thầy trò không ai biết tên cả.
M. — Tôi đánh cuộc rằng bá-tước phu-nhân ấy là một mụ người đất Nô-môn nào đó. Ý chừng cả họ góp nhau tiền lại để cho mụ ra ở Ba-lê, mượn màu son phấn mà đánh lừa con đen. Có chút lưng vốn, thỉnh thoảng vào sòng may ra dậy hóa, mà chẳng may ra thì gạ-gẫm mấy nhà bạc đỏ, theo đóm ăn tàn.
Ph. — Điều ấy thực hư thế nào, ông tớ không biết mà tớ cũng không hay.
M. — Thầy tớ nhà anh lại còn kém-cạnh gì mà chẳng biết. Nào phải là những tay khờ-dại mà bỏ miếng ngon.
Ph. (Nói với Nam-tước). — Thưa bà, đêm qua con đã tưởng là đêm sau cùng của vũ-sĩ. Ông con về đến nhà, ngồi đánh phịch xuống ghế, mắng đất chửi trời. Kể những nước bạc đen lạ-lùng, đen cay-đắng. Bạc thua một nước. Bên chín bên mười; ông con cứ thế mà phàn-nàn cả đêm, nói dơ, văng tục. Con tưởng chuyến này dễ ông con tự-tử.
N. (Nhìn cái hình mà nói). — Vậy thế con đã nom thấy mặt người này chưa? Chân tướng đẹp hơn trong ảnh chứ?