Bước tới nội dung

Trang:Turcaret 1.pdf/17

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Trang này đã được hiệu đính, nhưng cần phải được phê chuẩn.
15
tục-ca-lệ

Ph. — Thưa bà, không. Hình vẽ hơi tôn nét mặt. Ở ngoài đâu được thế này. Bà coi ngay như đây, hình-dạng đã không đều khoảng. Nhưng được một vẻ mặn-mà... Con thấy ông con cuồng dại lên như thế, thì con cũng đà hết sức khuyên can. Sau con lại nghĩ, phàm nhà đánh bạc thua, kêu trời to tiếng hình như cũng đỡ cơn đau tiếc của. Nên chi con để vậy cho ông con chửi bậy, cho nó giải phiền.

N. (Vẫn nhìn cái hình). — Người này chừng bao nhiêu tuổi?

Ph. — Con không được biết chắc lắm. Vì người này nước da đẹp quá, nhìn hình-dung mà đoán tuổi, có lẽ lầm đến vài mươi.

M. — Thế thì tuổi mụ năm mươi là ít.

Ph. — Con cũng đồ ngần ấy, bởi vì nhìn mặt mà ước, chừng chỉ độ ba mươi — Thưa bà, ông con làm ầm lên như thế một hồi lâu, rồi nghĩ một lát, nghĩ chán lại đâm khùng, rồi thét con lấy súng.

N. — Thét lấy súng! ông mày thét lấy súng!

M. — Xin bà chớ lo. Ông ấy không tự-tử đâu, bà ạ. Ông ấy không tự-tử.

Ph. — Thưa bà, ông con thét lấy súng. Con không đưa súng thì ông con lại tuốt gươm ra.