thì ông con để yên cho con giằng lấy gươm như bỡn. Rồi ông con đi nằm. Nằm được một lát thì ngủ say.
M. — Tội-nghiệp cho vũ-sĩ nhỉ?
Ph. — Nhưng đến sáng nay, ông con ngủ đẫy giấc trở dậy, thì lại nhớ nỗi buồn. Con đã đem cái hình bá-tước phu-nhân này mà giơ ra trước mắt, mà cũng không thấy ông con hết muộn. Ông con bèn sai ngay con lại đây, trình bà để xem thế nào, ông con đương chờ con về mà liệu thân đó. Vậy thế thưa bà bây giờ con về, con bẩm ông con làm sao đây?
N. — Con về con nói ông cứ tin-cậy ở tao. Tiền mặt dầu tao không có sẵn... (Vừa nói vừa rút nhẫn kim-cương).
M. — Kìa bà, sao bà dễ tin người như vậy?
N. (Lại đeo nhẫn vào). — Con về con nói bà thấy ông thua, bà cũng cảm tình thương hại, nghe không?
M. (Nói với Ph.). — Anh nói giúp cả tôi cũng giận hộ cho ông, nhé.
Ph. — Nếu vậy thì ông con phẫn chí không biết thế nào mà nói được. (Lẩm-bẩm một mình): Tiên-nhân nhà con ranh này!
N. — Con về, con nói bà cũng chia buồn một nỗi.
M. — Anh ơi, tôi cũng vì ông mà đau lắm.