Ph. (Nói với Nam-tước). — Nếu vậy, từ nay thôi đã thôi rồi. Không bao giờ bà còn thấy mặt ông con nữa. Ông con là người khí-khái, nợ kia chẳng trả, thân này ắt phải lánh xa. Con xin về nói lại với ông con, đặng lát nữa thuê xe trạm mà đi cho thoát.
N. (Nói với con ở). — Đi xe trạm đó.
M. (Nói với chủ). — Thưa bà, không lo, tiền đà thua ráo, lấy chi trả tiền xe trạm.
Ph. — Thôi, con lạy bà, ông con và con xin vĩnh-biệt bà từ đây.
N. (Lại rút nhẫn) — Thong-thả con.
M (Nói với Ph.). — Thôi, anh cứ về, bẩm lại ông như thế, mau.
N. — (Nói với con ở). — Con ơi, bà không nỡ quyết lòng bỏ được vũ-sĩ. (Rút nhẫn ra cho thằng Ph.). Đây, con cầm hạt ngọc này về. Giá nó đáng năm trăm bích-tôn đấy, con ạ Tục công vừa mới cho bà. Con khá đi cầm đâu tức-khắc, lấy tiền về trang-trải cho ông, kẻo để vậy ông mày cực quá, nghe!
Ph. — Lạy bà, con nhờ lượng bà mà phen này về cải-tử hoàn-sinh được cho ông con đây. Ma-ri-na ơi, rồi tao cũng bẩm hộ cho mày để ông tao biết rằng mày thương ông quá. (Đi ra).
M. — Thật là hai thầy trò thằng bợm, khéo ở với nhau lắm nhỉ!