Bước tới nội dung

Trang:Turcaret 1.pdf/33

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Trang này đã được hiệu đính, nhưng cần phải được phê chuẩn.
31
tục-ca-lệ

Ph. (Nói với chủ). — Chắc thế nào nó cũng đến nhà Tục công nó hót. Những quân đứa ở gái, khác nào những gái sùng đạo, hay làm việc thiện báo-thù người ta.

N. (Nói với Vũ-sĩ). — Việc gì mà lo. Tôi không sợ nó đâu. Tôi đây là người khôn, mà Tục công là một thằng ngốc. Tôi không ưa gì lão, lão lại mê tôi. Vậy thì khó gì mà chẳng bỏ muối vào mắt lão được.

Ph. — Vậy thì được lắm, thưa bà. Xin bà phải dùng hết phương-kế cho, mới được.

N. — Nhưng tôi tưởng đuổi con Ma-ri-na ra cũng chưa là đủ. Tôi lại còn có một ý-kiến khác.

V. — Ý gì đó bà?

N. — Thằng hầu của Tục công là một thằng ngốc, chẳng được việc cho ta gì hết. Vậy tôi muốn kiếm đâu được một thằng cho thạo mà điền vào chân ấy. Phải có một thằng tột phẩm khôn-ngoan, trời sinh ra để mà sai khiến những chủ tầm thường; để mà khiến cho chủ lúc nào cũng ở trong cảnh-ngộ hay cho ta mà lợi cho ta mới được.

Ph. — Đứa ở tột phẩm khôn-ngoan! Thưa bà, con hiểu ý bà rồi. Việc ấy con xin nhận.

V. — Ừ, mà thằng bé này ở gần Tục công tưởng cũng hữu-dụng cho đôi ta đấy nhỉ?

N. — Để tôi xin cất-đặt cho nó.