Bước tới nội dung

Trang:Turcaret 2.pdf/20

Văn thư lưu trữ mở Wikisource
Trang này đã được hiệu đính, nhưng cần phải được phê chuẩn.
80
tục-ca-lệ

Ph. — Duy còn có một điều, phu-nhân chưa biết tính làm sao.

V. — Điều gì vậy?

Ph. — Một điều nhỏ nhặt.

V. — Nhỏ-nhặt là điều gì chứ?

Ph. — Có nhà còn phải sắm đồ bày-biện. Chưa biết nghĩ cách gì mà buộc cho Tục công cả món tiền tiêu ấy nữa bây giờ. May cho phu-nhân mà lại có cái tài xuất-chúng này giúp-giập bên mình ông Tục-ca-lệ.

V. — Mày tính dùng mưu gì?

Ph. — Để con xin kiếm một thằng bố-láo nào dùng mưu mà lấy cho được một vạn phật-lăng nữa, thì việc sắm đồ mới yên đây.

V. — Nhưng con dùng mưu ấy, thì phải có ý lắm đó.

Ph — Thưa vâng. Có ý-tứ là một nết riêng nhà con, ông ạ. Xin ông chớ lo. Một cái văn-tự giả, một cái giấy mõ-tòa đến đòi... việc tất là xong.

V. — Nhưng con cũng nên khéo, bởi vì Tục công là tay lý-sự chẳng phải vừa đâu.

Ph. — Tục công là tay lý-sự, con lại có người lý-sự hơn. Người ấy khéo nhứt, mà mạo chữ lại giỏi lắm....

V. — Thế thì còn nói chuyện gì nữa.

Ph. — Xưa nay nó được ở nhà nhà-nước, ăn cơm nhà-nước đã nhiều lần, cũng chỉ vì cái chữ viết khéo ấy.