Gi. — Ờ! ờ! Ra mợ không biết mụ Gia-cốp này. Hay là tại mợ phải xa nhau với cậu nó trong mười năm trời, mà nay mợ phải tảng-lờ quên mặt tôi đấy, a mợ?
H. — Bà-đầm Gia-cốp ơi, bà lẫn đó. Bà phải biết rằng bà đứng trước một vì bá-tước phu-nhân.
Gi. — Bá-tước phu nhân! Vậy thái-ấp của phu-nhân ở về phương nào thế nhỉ? Trời đất ơi là cha mẹ ơi! Nước đời bây giờ lắm nỗi nực cười thay!
Bà T. — Này mụ, ta bảo cho mà hay. Mụ hỗn quá đó.
Gi. — Mày bảo tao hỗn, con này! Này này tao bảo, đừng có trêu vào gái này mà khổ bây giờ. Muốn nói đài để tao nói đài với?
Bà T. — Thôi, tao đã biết mày mà! Cha mày ngày xưa làm thằng bịt-móng-ngựa ở Đông-phông, mày lại chẳng biết nói tục thì còn ai biết nói tục nữa.
Gi. — Cha mày chẳng biết ngày xưa làm gì, mà mày mỉa cha tao bịt-móng-ngựa? Ý chừng con này quên mất bố nó ngày xưa bán bánh dong ở Pha-lai, tên là thằng bố-đĩ Biêu-sê rồi đấy. Thôi thôi, này bá-tước phu-nhân, ta bảo, ta với đằng ấy, biết nhau từ ông tổ nghiệp năm đời, chứ không phải đâu xa la nhé. Khi nào em tôi nó biết rằng mợ đi đội những tên quái-lạ ấy mà về Ba-lê